Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Tôi không quên mình ở năm tháng thanh xuân

Tôi không muốn viết về những người còn ở lại, vì đang ở cạnh rồi thì hãy chạy đến và gặp nhau dưới ánh mặt trời rạng rỡ, thay vì nhớ về nhau trong kí ức và con tim.

Tôi cũng cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì hiện tại không có người không thể quên vì chỉ được gặp họ trong giấc mơ và nỗi nhớ. Bởi thế, người tôi không thể quên, lại là tôi trong những năm mười tuổi, mười lăm tuổi và hai mươi tuổi.

Năm mười tuổi, tôi học lớp năm, tôi chuyển ra ở hẳn với ông bà được hai năm. Hồi đó mẹ tôi đi học, mẹ cũng ở kí túc xá xa nhà tám mươi cây, mỗi cuối tuần mới về. Một, hai năm đầu thì bố một mình chăm hai chị em tôi, nhưng sau đó bố mẹ quyết định chuyển cả hai chị em ra ở với ông bà, vì một mình bố không lo hết được cho hai đứa trẻ con.

Hồi mười tuổi, tôi tóc ngắn, mắt đen to tròn cùng làn da đen nhẻm, lấc cấc và ương bướng. Tôi từng đuổi theo xe đạp của ông đòi đi theo rồi bị ngã đến trầy gối, trầy tay. Tôi từng trốn trong lùm cây để bà cầm roi đi tìm khắp vườn, cũng từng chạy lên đồi trốn bố mẹ vì lần nọ đi thi lựa chọn học sinh giỏi dưới huyện đã không đạt. Cả làng đi tìm tôi. 

Nhưng mà tôi không quên được chính mình ở những năm mười tuổi, là những ngày 10 giờ tối đi ngủ, sáng thức giấc lúc 2, 3 giờ để học, tôi cũng chẳng còn nhớ mình đã học những gì và như thế nào. Nhưng tôi nhớ, suốt thời gian đó tôi luôn thức giấc trước tiếng chuông vài phút, vì không thể nào chịu nổi tiếng báo thức từ chiếc đồng hồ màu cam đầy ám ảnh đó, và cũng để không đánh thức bà ngoài đang ngủ cùng tôi.

Tôi đã không láu cá đọc sách của bạn ở trên để sẵn khi các cô kiểm tra bài, tự mình nuốt từng chữ và từng cái nhìn nghi ngại của bạn học vào đầu. Và trái ngọt tôi đạt được là giải nhất tỉnh năm đó đầy tự hào và vinh dự. Tôi không quên một tôi năm mười tuổi đã đầy quyết tâm, nỗ lực và khí khái như thế.

Trong trường học, cuộc sống của tôi như đồ thị hình sin. Lên rồi lại xuống suốt những năm tháng cấp hai, cấp 3 rồi vào đại học. Nhưng ít nhất tôi ghi nhớ bản thân mình luôn tự kiếm được ánh sáng của riêng mình, như khi học lớp toán tin nhưng lại là người có thể coi là tốt nhất trong mắt thầy dạy văn. Như khi học đại học, việc có tên tôi trong danh sách điểm cao không là điều ngạc nhiên. Đối với trường học, tôi cũng vừa muốn yêu, vừa muốn quên, nhưng đã kéo dài đến một phần năm cuộc đời, thì chính là không thể quên được.

Năm tôi hai mươi, tôi yêu một người, chia tay người đó và mất cả mấy tháng trời để thoát khỏi tâm trạng thất tình kinh khủng đó. Một ai đó đã nói với tôi rằng, hãy cảm ơn người đó và quãng thời gian đó, vì ít nhất tôi đã cảm nhận được nỗi đau mất mát to lớn trong tình yêu mà không phải ai cũng có thể cảm nhận được.

Tất nhiên, có những người chắc hẳn phải gặp những chuyện khó khăn và đau lòng hơn tôi, nhưng nỗi đau của mỗi người là không thể so sánh, cũng không nên đánh đồng. Cảm ơn người bạn đã chở tôi đi khắp phố phường, yên lặng lắng nghe tôi không ngừng suy đoán về chuyện tình của mình, về lý do vì sao lại như thế. Cảm ơn gia đình, bạn bè đã ở bên tôi lúc này, yêu thương tôi, mắng tôi rồi lại dỗ dành tôi, lo lắng cho tôi, nâng tôi từng bước đứng dây.

Con bé năm mười tuổi ngổ ngáo kia, sẽ chẳng thể nào nghĩ được 10 năm sau, nó có thể quỵ lụy vì vấn đề tình yêu như thế. Đến bây giờ khi nhắc lại, trong lòng tôi vẫn còn chút khó chịu không tên. Nhưng tôi không quên bản thân mình năm hai mươi tuổi đó, không phải những ngày hạnh phúc ngẩn ngơ trong tình yêu, hay ngày thanh dài lê thê sụp đổ vì ai đó rời bỏ mình, mà tôi sẽ luôn khắc ghi mình của những ngày sau đó. 

Tôi của những ngày sau đó, hiểu rằng bản thân mình phải luôn hoàn thiện bản thân và phải biết yêu thương chính mình. Trong học tập tôi đã luôn không ngừng học hỏi, vấp ngã rồi lại đứng lên, thì trong tình yêu cũng sẽ như vậy. Tôi mang trong mình tờ giấy trắng tinh bước vào lớp học tình yêu và kết quả nhận được bị quật ngã trầy trật, không hề ngạc nhiên. Tôi hiểu rằng mọi thứ trong cuộc sống này đều cần trau dồi và rèn luyện nếu bạn không phải một người cực kỳ may mắn. Bản thân phải không ngừng tiếp thu, tích lũy những giá trị mỗi ngày thì mới có thể trở nên lạc quan, vui vẻ, là chính mình mà không sợ tổn thương.

Tôi năm nay, 25 tuổi, một tuổi không già nhưng cũng dần bước đến những năm tháng cuối thanh xuân. Không còn trẻ trung, hay mơ mộng, viển vông, nhưng vẫn luôn nhớ về mình những năm 10 tuổi đầy quyết tâm chiến thắng những bài học nơi giảng đường, những năm 20 đầy kiêu hãnh, vượt qua thử thách tình yêu.

Đến với cuộc sống của người trưởng thành mà hồi bé tôi vẫn luôn mơ ước này, tôi sẽ đem theo mình những hành trang đó, và không ngừng tiến về phía trước, nỗ lực, và hoàn thiện hơn. Cũng từng vấp ngã, cũng từng sợ hãi, cũng thất vọng vì con người. Nhưng tôi không muốn bản thân sống trong những cảm xúc và vòng luần quẩn từ thứ hai tới thử sau ở chốn công sở rồi lại lặp lại đó, tôi muốn thức lại trong mình những giấc mơ vẫn còn bỏ ngỏ, niềm kiêu hãnh có lúc đã bỏ quên và sự quyết tâm luôn sục sôi trong những ngày còn nhỏ.

Vì thanh xuân rồi cũng sẽ trở thành những hồi ức, sẽ phai mờ đẹp đẽ như những cánh phượng ghép được thành bướm lung linh, hay chỉ là những dấu nhựa hoa trên nền giấy trắng, tất cả đều dựa vào chính bản thân mình. 

Các bạn thân mến, dù bạn đang ở những năm mười tuổi với những bài học nơi giảng đường, hay năm hai mươi tuổi ngơ ngác bước vào cánh cửa tình yêu, năm hai lăm tuổi chập chững đến với chốn công sở, bạn cũng đừng quên chính mình, hãy nhớ mình của ngày hôm qua, nỗ lực trong hôm nay và là mình tốt hơn ở ngày mai nhé.  

Hà Lê
 

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

Đơn vị thực hiện