iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Thứ tư, 4/12/2019, 00:00 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Giữa mẹ và người yêu, chọn ai?

Sau nhiều mâu thuẫn, bản thân tôi phải đứng giữa quyết định nên chọn người mình yêu hay mẹ.

Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, không có ba nên mẹ là người tảo tần nuôi tôi ăn học cho đến ngày hôm nay. Có thể nói mẹ thương tôi hết mực, tôi xin gì mẹ cũng cho. Rồi có những ngày tôi nằm viện kéo dài đến 2,3 tháng, để có tiền đóng viện phí và lo cho tôi ăn uống mà mẹ chỉ dám ăn cơm từ thiện để cầm cự qua ngày. Mẹ hay la tôi nhưng tôi biết, mẹ làm tất cả chỉ vì thương tôi, muốn tôi trở thành người tốt hơn. Thế mà tôi cứ suốt ngày cự cãi lại mẹ về chuyện yêu đương của mình.

Tôi đã trải qua hai mối tình, mối tình thứ nhất là với một anh cán bộ làm văn hóa phường ở quê - một thành phố miền Trung. Trong thời gian tìm hiểu tôi mới biết là gia đình anh rất gia trưởng, đặc biệt anh còn là con một. Do hai gia đình khá gần nhau nên mẹ tôi cũng dần biết được phần nào về gia đình anh và mẹ đã kịch liệt ngăn cản. Lúc đó tôi đã nói rất là ghê gớm với mẹ để bảo vệ tình yêu của mình. Chuyện to lên, nhà người yêu tôi biết chuyện, họ cũng ngăn cản, phản đối rồi anh nghe lời mẹ anh bỏ tôi để yêu một người khác, dù mới chia tay tôi chưa được 1 tháng. 

Rồi tôi có người yêu thứ 2, cũng là người yêu hiện giờ của tôi. Tôi gọi là anh nhưng tính ra nhỏ hơn tôi 1 tuổi, chúng tôi biết nhau khi cùng thực tập tại một công ty. Lúc đó tôi cũng khá ấn tượng về anh bởi sự ít nói, nhưng lại chứa đựng một tình cảm rất đặc biệt. 

Thực tập xong anh có ý định ở lại công ty làm còn tôi vào Sài Gòn lập nghiệp. Mẹ sợ tôi chỉ có một mình sẽ khổ nên mẹ cũng theo tôi vào. Nhưng khi vào Nam anh liên lục gọi điện hỏi thăm, động viên tôi trong những ngày khó khăn ở nơi đất khách, rồi anh cũng tìm cơ hội vào Nam để gần tôi. Lúc đầu tôi nghĩ sẽ không yêu anh nhưng rồi những việc anh làm khiến tôi cảm động.

Theo đánh giá của nhiều người, anh là người hiền lành nhưng ăn nói không được duyên. Tôi dẫn anh về ra mắt mẹ, lúc đầu mẹ cũng nhìn nhận anh hiền nhưng hơi có chậm chạp và tôi thấy đúng. Rồi dần dần mẹ nghi ngờ và biết được anh có bệnh về gan (viêm gan B). Thế là mẹ bắt đầu phản đối chuyện tình cảm của tôi. Mẹ nói anh bị bệnh có thể chữa, nhưng theo trực giác mẹ lo tôi sẽ trở thành trụ cột lo cho gia đình thay anh. 

Mẹ là người từng trải qua những chuyện gia đình, mẹ cũng có thời gian đau khổ khi không may cưới phải một người chồng như ba tôi, nên bây giờ mẹ  cho rằng nếu tôi yêu anh tôi cũng sẽ đi vào vết xe đổ đó. Nhưng tôi lại là đứa con bướng bỉnh, tôi như một con nhím xù lông để phòng vệ khi mẹ tiếp tục ngăn cản. Mẹ không thích anh ra mặt, anh chào mẹ cũng không buồn nhìn hay chào lại nhưng anh vẫn cứ vui vẻ không nói gì. Anh quan tâm và yêu tôi bằng tình cảm rất chân thành, hơn ai hết tôi cảm nhận được điều đó rất rõ. Tôi không chỉ nợ anh tình mà còn nghĩa. 

Nhưng có một lần nói chuyện "nếu như gia đình không đồng ý phải làm sao", câu trả lời của anh khiến tôi rất bất ngờ và hơi thất vọng: "Gia đình không thích thì không cưới, chuyện gì ra chuyện nấy". Tôi tiếp tục hỏi "Không cưới thì chia tay à anh và nếu lỡ đó là mình thì sao anh", anh trả lời như để xoa dịu tôi "Mình không có chuyện đó đâu".

Bây giờ tôi không biết bản thân sẽ làm gì khi mẹ tuyên bố: Nếu tôi cưới anh thì mẹ sẽ từ mặt tôi, không liên lạc gì và mẹ lên chùa ở. Anh vẫn chưa biết mẹ phản đối, và để giữ thể diện cho tôi nên mẹ chỉ nói riêng với tôi để tôi tự tìm cách giải quyết. Bây giờ tôi như người lạc trong mê cung. Anh không sai, mẹ tôi cũng không sai. Tôi phải làm sao đây?

Mọi người có thể giúp tôi giải quyết vấn đề này không?

Nguyễn Giang

Chia sẻ thắc mắc, tâm sự của bạn tại đây.

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top