iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Chủ nhật, 12/1/2020, 13:59 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Chiếc khăn tang của dì

Cuộc sống chưa bao giờ hoàn hảo nhưng chúng ta luôn hạnh phúc khi được ở bên những người thân yêu nhất.

Tôi từng là người nhát gan, sợ ma và chẳng dám một mình đi trong đêm dù giờ đã lớn. Ấy vậy mà, cái đêm dì tôi mất, không biết sức mạnh nào đó đã che lấp đi cái sợ trong tôi. Khi ấy, chỉ một mình tôi ngồi bên cạnh dì.

Tôi còn nhớ như in cái ngày dì đi, tối hôm đó mẹ tôi gọi và khóc: "Mẹ mới xuống thăm dì Tư, sao mẹ thấy dì con kỳ quá, dì ốm rất nhiều và có vẻ rất mệt". Mẹ chỉ nói tới đó rồi lại khóc tiếp, tôi an ủi động viên mẹ: "Chắc dì không sao đâu, nghe mấy anh với dượng (chồng của dì) nói dì bệnh thường thôi do ăn không được nên vậy". Mẹ lại nói tiếp: "Mẹ xuống thăm không thấy dì nên hỏi dượng 'chị Tư đâu rồi anh, nghe nói chị bệnh', thì dượng nói dì hơi mệt nên mới vô phòng, sáng giờ không ăn được gì rồi dượng khóc. Mẹ tôi mới bước vào phòng, dì thấy mẹ tôi liền ngồi dậy nhưng không nổi:

- "Chị nghe tiếng, muốn bước ra nãy giờ mà chị mệt quá không ngồi dậy nổi".

Mẹ tôi nắm lấy tay dì: "Sao nay chị ốm dữ vậy, thấy người sao", nói vài câu mẹ tôi không cầm được nước mắt chạy ra ngoài khóc. Lát sau vào lại, mẹ tôi nói "Chị ráng ăn cho khỏe, em không biết mua gì cho chị, chị cầm tiền mua gì ăn nha".

Dì nói: "Thôi em giữ tiền đi chị không lấy đâu, hôm bữa Trâm có cho chị rồi, mà mấy nay Trâm nó có về không, khi nào nó cưới đây chứ sắp hết năm nữa rồi". Cả đêm đó về, mẹ tôi chỉ biết khóc, nhớ lại dì, chắc dì bệnh lâu rồi nên mới ốm vậy. Sao không ai cho hay gì hết.

Sáng sớm hôm sau tôi nhận được một cuộc gọi của mẹ: "Con xem nay rảnh qua thăm dì Tư, sáng nay đưa dì lên Sài Gòn khám bệnh". Tôi cũng động viên để mẹ an tâm.

13h chiều hôm ấy, dì lên Sài Gòn. Lúc đầu tôi nghĩ, dì mới lên chắc mệt và nhập viện nằm cũng vài ngày , thôi để mai dì nghỉ khỏe rồi đến thăm. Nhưng trong lòng tôi có gì đó không biết nữa, cứ như hối thúc tôi là phải đến thăm dì trong hôm nay. Thế là tôi đã tranh thủ về sớm và đến thăm dì. 15h30 tôi đến. Các con của dì nói đã đưa dì vào phòng cấp cứu, sức khỏe cũng đỡ nhưng đến 16h mới được vào thăm.

Trong lúc chờ đến giờ thăm, mấy anh em mới ngồi lại nói chuyện với nhau. Mấy anh nói dì bệnh vặt cũng lâu rồi, thấy không đáng lo nên dì chẳng nói. Nay thấy dì không ăn uống được nên chở đi khám, lên tới đây thì dì mệt nên đưa cấp cứu luôn.

Nói vài câu thì bác sĩ cho vào thăm, mỗi người chỉ được thăm 5 phút, tôi nhường mọi người nên vào sau cùng. Đến lượt tôi vào, thấy tôi, dì liền nắm tay tôi rất chặt, thở bằng oxy nhưng tôi thấy dì thở rất gấp, tôi hỏi: "Dì thấy người sao", mắt tôi rưng rưng, dì nói trong khi thở rất mệt: "Dì chắc không qua khỏi" tay vẫn nắm chặt tay tôi. Khoảng hơn một phút tôi thấy dì kỳ lắm, như thở không được, tôi liền chạy ra và kêu bác sĩ.

Sau đó bác sĩ không cho chúng tôi gặp dì nữa. Tôi liền gọi cho mẹ, nói sáng mai mẹ lên thăm dì, rồi tôi chỉ khóc không nói được câu nào nữa, mẹ tôi cũng khóc hỏi "Thấy dì sao? Yếu lắm hả, dì mệt lắm không?", tôi cứ khóc không nói được gì. Đợi đến gần 18h nhưng bác sĩ vẫn chưa ra. Người lớn và mấy anh kêu tôi về đi vì cũng trễ rồi trời sắp mưa nữa, có gì thì mọi người gọi báo cho, giờ về nghỉ ngơi cho khỏe mai đi làm.

Thế là tôi chào mọi người ra về, vừa ra khỏi bệnh viện không hiểu sao trời cứ như bão, mưa to gió lớn ập đến, khiến tôi chạy xe cũng không vững, khó khăn lắm mới về đến nhà. Người ướt hết, thay đồ ra xong thì nghe điện thoại reo: " A lô... Trâm ơi, dì mất rồi em..." rồi tắt máy. Tim tôi như ngừng đập ngay lúc đó, tôi gọi lại nhưng không ai nghe. Rồi lát sau, chuông lại reo: "Dì đi thật rồi em ơi, giờ em gọi cha xuống nhà anh liền, ở bên cạnh dượng giúp anh, lát anh gọi về báo dì mất để mọi người chuẩn bị". Tôi lặng người. Sau đó tôi cùng mọi người, lên xe cấp cứu đưa dì về nhà.

Tôi và hai anh ngồi phía sau xe cạnh dì, lúc ấy tôi không khóc,rất bình tĩnh, nhìn thấy dì nằm yên đó, tôi cũng không nghĩ ra được điều gì. Anh cả con của dì nói: "Em phụ giúp anh lo hậu sự cho dì, chứ anh sợ lát về mọi người đau buồn không còn tinh thần hay nghĩ ra gì nữa hết". Rồi bỗng dưng, anh òa khóc, ôm tôi: "Anh không chịu nổi Trâm ơi, mẹ đi thật rồi sao anh sống nổi"... Lúc này tôi như tỉnh lại và cũng khóc như một đứa trẻ. Nhưng ít phút sau, mấy anh em tôi giữ bình tĩnh lại và tự hứa phải mạnh mẽ để lo tang sự cho dì được chu toàn.

Trên suốt quãng đường đưa dì về nhà, cứ thi thoảng nghe tiếng hai anh gọi: "Mẹ ơi theo hai anh em con với út Trâm về nhà nha mẹ", nghe mà lòng đau như cắt. Xe vừa về đến nhà, nhìn thấy họ đưa dì vào nhà, dượng liền ngất xỉu.

Điều mà tôi đau lòng nhất và cả cuộc đời này tôi không quên, đó là chiếc áo dài dì chuẩn bị để khi đám cưới tôi, không ngờ ngày tôi mặc chiếc áo dài cho dì là ngày tôi đội tang trên đầu. Mẹ tôi là con út, tôi cũng là con út trong nhà, luôn được cưng chiều và "được mọi người giục cưới".

Đêm đó, sau khi đã thay đồ và chải tóc cho dì xong, nhìn dì nằm yên trên đó như đang ngủ, mặt dì rất hồng hào, miệng như đang mỉm cười vậy đó. Rồi phút chốc, dượng lại ngồi gần dì kể: "Hôm qua bà bảo tôi không hút thuốc nữa vì đang bệnh, lo bán mấy con vịt giùm tôi, chừa lại hai con để cho nó đẻ làm giống, mai tôi đi khám bệnh ông ở nhà lo ăn uống nghen. Sao bà đi không về vậy, rồi giờ mỗi sáng tôi uống cà phê với ai, ai cùng ăn cơm với tui nữa... Bà cùng tôi cực khổ cả đời rồi. Bây giờ có mọi thứ, sao bà không hưởng với tui...".

Trong đêm đó, mọi thứ với mọi người như bầu trời sụp đổ, lấy đi tất cả sự sống, chỉ bao trùm toàn nỗi đau thương, cứ chốc lát dượng lại đến ngồi bên, nắm tay dì mà vuốt, rồi sờ vào gương mặt hiền từ của dì, như muốn nói: "Đây là người vợ hiền, dâu thảo, người mẹ một lòng hy sinh tất cả vì con cháu..." rồi nhẹ nhàng đắp chăn cho dì, tay run run và môi cứ nói "Dì con ngủ rồi, nhìn gương mặt như đang mỉm cười vậy", rồi hai dượng cháu ôm nhau mà khóc.

Chẳng biết vì sao, người cuối cùng thấy dì lại là con. Do không hợp tuổi và vì các quy tắc, cho nên trong lúc diễn ra tang lễ tôi đại diện mấy anh chị con dì trả lễ và đưa dì về nơi an nghỉ cuối cùng. Có lẽ đó là cái duyên, khi những phút cuối đời, dì lại dành cho con như thay lời yêu thương cho đứa cháu này.

Giờ tôi mới thấu hiểu, thế nào là đau đến mức không thấy đau nữa, lúc đó tôi cũng chợt nhận ra nỗi đau chia tay người yêu nó không là gì cả, có thể làm lại từ đầu với người khác nhưng nỗi đau mất đi người thân thì không bao giờ tìm lại được.

Sau khi chôn cất dì xong, mỗi buổi chiều dượng lại ra ngồi bên mộ dì một chút rồi mới vào nhà, dượng sợ dì nằm ngoài đó buồn.

Tôi nghĩ dì ở đâu đó cũng có thể yên lòng, vì trước khi dì đi đã lo toàn vẹn mọi thứ không còn vướng bận gì cả. Các con của dì đều đã thành tài, người làm bác sĩ, người làm công an, người mà có lẽ dì lo nhất là dượng, ai sẽ ở bên cạnh dượng lúc sớm tối...

Hôm nay cũng là 100 ngày của dì, mới đây thôi mà nhanh thật, con vẫn không tin dì đã đi, mà trong trí nhớ của con chỉ là dì đang đi đâu đó xa lắm, có lẽ vì nghĩ như vậy cho nên con không còn khóc khi nghĩ về dì. Con biết điều mà dì còn mong mỏi ở con là tìm được một người chồng cho con. Dì an tâm, con tin một ngày nào đó con sẽ tìm được người mà con cần tìm, sẽ cùng đi với con đến hết quãng đường còn lại. Khi con tìm được, con nhất định sẽ dẫn về ra mắt dì để dì có thể an lòng đứa cháu gái ngoan mà dì cưng nhất.

Và một điều để lại trong lòng mọi người đó là nỗi buồn và giận vì thương, trong thời gian dì bệnh các chị em không có ai bên cạnh. Dì bệnh vậy mà cắn răng chịu đựng sợ chồng con lo nên chịu một mình, sợ mấy chị em lo nhiều nên giấu tất cả. Nằm bệnh cả tháng ở nhà mà không cho ai biết, chắc dì buồn lắm vì không ai đến thăm.

Cuộc sống có rất nhiều thứ đáng quý, nhưng suy cho cùng tình thân vẫn là quý nhất, dù có tất cả, giàu đến đâu thì cũng không thể mua được. Sống phải trân trọng những gì mình có hiện tại, đừng làm những gì sai trái, đừng để những người yêu thương phải buồn phiền và lo lắng.

Đừng để đến lúc mất đi rồi thì mới thốt lên từ "NẾU...".

B.T

Chia sẻ thắc mắc, tâm sự của bạn tại đây.

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top