iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Thứ năm, 9/1/2020, 11:49 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Ba mối tình tan vỡ khiến tôi sợ và chán yêu

Cái tưởng chừng đẹp như cổ tích lại là cái làm ta đau nhất. Có lẽ tôi sẽ không còn tìm được một tình yêu như tôi hằng mơ nữa...

Từ nhỏ cho đến năm 18 tuổi, tôi chỉ là một cô bé trong trắng từ suy nghĩ cho đến tâm hồn. Việc của tôi là phải cố gắng học thật tốt và cuộc sống cứ thế êm đềm trôi.

Mọi sự thay đổi từ khi tôi bắt đầu lên Sài Gòn. Để được đi học tiếp tôi phải cố gắng và nỗ lực rất nhiều bởi đó là con đường tôi lựa chọn. Còn nếu chọn cuộc sống sung sướng, không phải vất vả tôi đã ở quê bên cha mẹ.

Tôi có cái tính bướng bỉnh và suy nghĩ không chấp nhận cuộc sống cứ bình bình trôi đi rồi lập gia đình. Tôi phải làm một điều gì đó khác so với nhóm bạn tôi, đang an phận và chờ ngày lên xe hoa về nhà chồng. Cũng từ đó tôi bắt đầu cuộc sống mới.

Tôi cũng trở thành một cô sinh viên thực thụ, cứ nghĩ thời sinh viên chắc sẽ vui lắm và rất đẹp như cái thời học phổ thông vì không phải trả bài, không phải lo làm bài tập nhiều, trốn học cũng dễ... Nhưng không, mọi thứ trái ngược tôi nghĩ. Ngoài học, tôi còn phải lo các chi phí, nó ám ảnh thật. Nhưng tôi may mắn không lo về chỗ ở, vì tôi sống cùng chị họ. Tôi bắt đầu đi làm thêm dù bản thân luôn nhận được sự giúp đỡ và yêu thương của mọi người.

Trong thời gian là sinh viên tôi đã quen một anh chàng nhân viên ngân hàng, cuộc sống của tôi tốt đẹp hơn rất nhiều từ khi anh ấy xuất hiện trong cuộc đời. Anh dạy tôi mọi thứ, lo cho tôi từ ăn uống, giấc ngủ, đi đứng... có thể nói giống như người anh lo cho cô em gái nhỏ. Cứ tưởng cả hai sẽ về chung nhà với nhau khi cả hai gia đình đồng ý và chỉ đợi ngày ra trường của tôi, nhưng cuối cùng tôi với anh chia tay. Nói chung cái thời sinh viên ấy cũng trôi qua một cách thật đẹp và êm đềm.

Cuộc sống lại bước qua trang khác khi tôi ra trường, cũng như bao người khác bắt đầu xin việc. Gia đình muốn tôi trở về quê lập nghiệp và tôi đồng ý vì cũng nghĩ số phận có lẽ phải ở quê. Trong thời gian ấy tôi  có quen một anh ngành công an, cái ngành mà tôi tự nhủ sẽ không lấy chồng làm ngành đó, nhưng mọi người cứ thúc đẩy và tôi đồng ý. Trong thời gian 6 tháng ở quê, tôi cũng cố xin việc nhưng không thể tìm công việc nào tốt hơn, tôi quyết định lên Sài Gòn lại, anh ấy không đồng ý và nói cho anh ấy chút thời gian, anh sẽ tìm công việc tốt cho tôi, nhưng cái tính bướng của tôi không chấp nhận ở nhà khi lũ bạn ra trường đã đi làm, tôi lại quyết định ra đi tiếp.

Và như mong muốn tôi xin vào làm cho công ty Hàn Quốc, anh ấy cũng thường xuyên lên thăm tôi nhưng có lẽ ngay lúc đầu tôi không có tình yêu với anh ấy. Lên Sài Gòn vài tháng tôi nói anh ấy đừng phiền tôi nữa và cắt hết mọi liên lạc.

Tôi lại thay đổi cuộc sống khi làm ở công ty, tôi đã gặp được một anh Hàn Quốc đúng nghĩa, dường như tôi và anh hợp nhau từ những lần đi công tác cùng, khi chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện xa hơn thì chuyện khác ập tới: anh ấy là con một nên không thể ở Việt Nam, còn tôi cũng không thể ra nước ngoài. Cho nên chúng tôi quyết định chia tay để cả hai tìm cho mình con đường khác.

Sau khi chia tay tôi cũng đổi việc sang công ty khác, trớ trêu là tôi làm cùng công ty với người yêu cũ trước đây và cũng là mối tình đầu. Nhưng chúng tôi khi gặp nhau vẫn vui vẻ và không có gì phải né tránh. Khi đã trải qua những mối tình, tôi bắt đầu lười yêu và nghĩ chắc sẽ không tìm được ai có thể làm mình rung động và hiểu mình, vậy nên đừng mơ mộng sẽ có hoàng tử hoàn hảo đến.

Rồi một ngày định mệnh, cái ngày anh tôi xảy ra tai nạn, tại nơi đó tôi đã gặp một người, mà có lẽ cả đời này tôi không bao giờ quên. Anh ấy cũng làm công an, cái số tôi hình như phải quen công an hay sao đó, trong khi tôi thì không thích ngành đó. Nhưng tại hiện trường tai nạn tôi đã gặp anh, với tôi lúc đó, anh không là gì nhưng với anh thì ngược lại. Không biết lúc đó tôi như thế nào mà anh ấy để ý và bằng cách nào đó đã lấy được số điện thoại của tôi. Trong những ngày anh tôi nằm viện, anh ấy cũng bắt đầu quan tâm, lo lắng và mua cho tôi đủ thứ. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, thôi cứ liên lạc vì tôi còn vài giấy tờ về vụ tai nạn cần anh ấy ký xác nhận giúp. Không ngờ, mỗi ngày, anh ấy đều cho tôi một điều bất ngờ, tôi bỗng từ cô bé lọ lem trở thành nàng công chúa. Tôi như choáng ngợp trước mọi thứ mà anh ấy làm cho, tổ chức những buổi tiệc sinh nhật, các ngày lễ, tôi thấy mình như một ngôi sao.

Anh ấy lo cho tôi tất cả, anh nói không muốn tôi thua thiệt một ai nên sẽ cho tôi những gì tốt nhất từ quần áo, trang sức, các vật dụng, đồ ăn... tất cả toàn là đồ cao cấp, hàng tốt. Đến nỗi mọi người xung quanh tôi còn phải choáng ngợp nói chi là tôi.

Không chỉ lo cho tôi mà với gia đình tôi anh ấy cũng vậy, anh ấy rất hiểu chuyện nên ai cũng thương anh. Kể từ khi anh xuất hiện, ba mẹ tôi thấy nhẹ người vì tôi đã tìm đúng người có thể bảo vệ che chở cho tôi. Nhưng không vì vậy mà tôi yêu anh ấy, đúng là trước đây tôi luôn nghĩ sẽ quen người có địa vị, giàu có và nhà cửa đầy đủ nhưng với anh, tôi bắt đầu yêu là khi tôi mổ chân, khi bác sĩ sắp mổ tôi khóc thét lên và đá lung tung mọi thứ vì sợ đau và bác sĩ đã kêu anh ấy vào. Anh chạy đến lau nước mắt cho tôi và ôm tôi vào lòng, nói đừng sợ có anh nè, không đau đâu, chỉ ôm anh và đừng nhìn đi đâu cả. Chỉ cần ôm anh là mọi thứ không sao, từ lúc ấy tôi không biết đau là gì, mà cái cảm giác hạnh phúc lan tỏa cả người, khi anh ôm tôi và tôi cảm nhận được nỗi đau của tôi cũng là nỗi đau của anh ấy, có thể nói nó san sẻ qua cho anh ấy vậy.

Và rồi gia đình anh ấy xuống, xin phép cho hai đứa quen nhau và cuối năm cưới. Tôi và gia đình đồng ý, nhưng đến cuối năm, anh ấy nói thôi để sang năm vì nhà anh chưa sửa, tôi cũng đồng ý. Năm đầu tiên đó thật ngọt ngào và hạnh phúc.

Mọi chuyện xảy ra khi qua năm thứ hai, anh ấy thay đổi, ít lo cho tôi hơn, tôi nghĩ chắc anh nhiều việc nên mới vậy, tôi nên ở cạnh động viên nhiều hơn. Lại nửa năm nữa qua, khi gia đình tôi hỏi khi nào hai đứa cưới, tôi không biết trả lời sao, một hôm anh ấy nói cuối năm cưới, tôi cũng nghĩ thôi đợi tiếp vậy.

Rồi bỗng một hôm anh ấy có người khác bên ngoài, sau đó anh xin lỗi tôi nói là chỉ chọc ghẹo thôi, để chứng minh điều đó anh họp gia đình và nói xin phép cuối năm hai đứa cưới. Tôi thấy vậy cho qua. Nhưng tôi thấy anh thay đổi nhiều, không còn là anh nữa. Một hôm tôi phát hiện anh lại phản bôi tôi, lần này đau hơn vì anh đã chung sống với một người khác bên ngoài. Quá đau đớn, tôi bỏ đi, anh không cho tôi đi và nói anh chỉ lỡ dại... Anh khóc năn nỉ tôi, tôi xiêu lòng nhưng vẫn đau nên quyết định ra đi để hai đứa có thời gian suy nghĩ có cần nhau không. Nếu cần thì sẽ quay về bên nhau.

Cuộc đời của tôi có những chuyện như cổ tích và những chuyện thật bi hài, bi thương. Vài ngày tôi bỏ đi thì được tin dì tôi mất. Tôi về quê đội tang dì, nỗi đau này dường như vùi lấp và làm tôi quên nỗi đau kia. Trong lúc đám tang dì, anh ấy đột nhiên xuống thắp nhang nhưng không hề báo trước cho tôi. Không hiểu vì sao tôi thấy anh như người xa lạ. Tôi cảm nhận được nỗi đau của tôi, không còn là nỗi đau của anh nữa, tôi nên buông được rồi.

Kể từ ngày hôm đó, tôi không còn hận hay buồn gì về anh nữa. Xem như đã hết nợ nhau, dù sao chúng tôi đã có quãng thời gian thật hạnh phúc. Những lầm lỗi của anh coi như tôi trả lại những gì anh đã chăm sóc tôi quãng thời gian đầu.

Mọi thứ như vậy đó, cái tưởng chừng đẹp rất đẹp nhưng lại là cái làm ta đau nhất. Và đó là bài học cho tôi. Có lẽ tôi sẽ không còn tìm được một tình yêu như tôi hằng mơ nữa. Tôi sợ và chán yêu. Với tôi giờ là phải sống vui vẻ và làm những gì mang lại niềm hạnh phúc cho cha mẹ, vậy là đủ.

Bích Trâm 

Chia sẻ thắc mắc, tâm sự của bạn tại đây.

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top