iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Thứ hai, 24/2/2020, 18:29 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Lệnh phong tỏa là ác mộng với công nhân nghèo ở Trung Quốc

Chủ đề: Covid-19905

Công nhân từ các vùng quê bị chặn vào thành phố, đuổi ra khỏi nhà thuê và bị các công ty từ chối khi giới chức áp dụng các biện pháp mạnh tay nhằm khống chế virus lây lan.

Nắm chặt chiếc vali xám chất đầy đồ dùng cá nhân - một cái chăn, bàn chải, một đôi giày trắng và chiếc lược - Wang Sheng đi hết nhà máy này đến nhà máy khác xin việc. Câu trả lời luôn là không.

Ông Wang (49 tuổi) từng có thể tìm công việc ở Thâm Quyến - một siêu đô thị công nghiệp rộng lớn. Nhưng những nhà máy đang từ chối vì ông có gốc gác Hồ Bắc - tâm chấn dịch - ngay cả khi ông không sống ở đó trong nhiều năm qua. Wang cho biết: "Tôi không thể làm gì được. Tôi ở một mình, bị cô lập trong vô vọng". Ông chỉ còn một chút tiền tiết kiệm, sống bằng mì tôm và thuê một căn phòng nhỏ với giá 60 USD/ tháng.

Công nhân nhập cư được kiểm tra thân nhiệt trước khi lên xe bus thuê ở quận Jiangxian. Ảnh: AFP.

Công nhân nhập cư được kiểm tra thân nhiệt trước khi lên xe bus ở quận Giang Hạ, Vũ Hán. Ảnh: AFP.

Gần 300 triệu công nhân từ các vùng quê Trung Quốc từ lâu sống bên lề của xã hội, phải làm những công việc vất vả để thu về đồng lương cơ bản; ít được tiếp cận với dịch vụ chăm sóc sức khỏe và giáo dục. Nhưng trong cuộc chiến với dịch Covid-19 lần này, họ là người chịu thiệt hại nặng nề nhất.

Những người lao động bất kể đến từ đâu, đều là mục tiêu dễ dàng. Nhiều nhà máy lo ngại việc vận hành trở lại trong trường hợp công nhân nhiễm virus. Chính quyền thành phố cấm công nhân. Chủ nhà đuổi họ ra ngoài. Một số phải sống chung trong phòng khách sạn, ngủ dưới cầu hoặc trên vỉa hè.

Liu Wen (42 tuổi) - một công nhân ở Trịnh Châu - bị đuổi khỏi nhà vì vừa về thăm chồng ở một thị trấn thuộc tỉnh Quảng Đông. Cô hiện sống với chồng và hai con ở khách sạn.

Ngày 23/2, Chủ tịch Tập Cận Bình thừa nhận tình hình dịch bệnh vẫn rất phức tạp nhưng kêu gọi các công chức tiếp tục nỗ lực ngăn chặn virus và phải tập trung vào việc sản xuất trở lại. "Chúng ta phải biến áp lực thành động lực, biến khủng hoảng thành cơ hội, khôi phục sản xuất". Ông cũng cho rằng chính phủ nên kiểm soát việc làm sát sao và các công ty nên tránh cho nghỉ việc hàng loạt.

Dịch Covid-19 khiến kinh tế Trung Quốc gần như ngưng trệ. Trong khi một số nhà máy hoạt động trở lại vào những ngày gần đây, nhiều nơi vẫn đóng cửa hoặc hoạt động dưới công suất bình thường, vì thiếu nguyên liệu và các công nhân không đi làm được. Các doanh nghiệp thuộc nhiều lĩnh vực yêu cầu nhân viên nghỉ không công. Điều này tạo nên nỗi lo cho nhiều công nhân khi họ không thể đáp ứng đủ mức sống ở thành phốtrong khi tiền tiết kiệm đã cạn. Dù lương thấp, người lao động nhập cư vẫn có thể kiếm nhiều tiền tại thành phố hơn là ở quê vì công việc khan hiếm. Họ sẵn sàng tới thành phố vì cuộc sống tốt đẹp hơn, kể cả phải sống trong nhà trọ chật hẹp hoặc trong các căn hộ xuống cấp.

Yang Chengjun (58 tuổi) làm nghề thợ mộc. Ông cùng con trai sống nhờ vào mảnh đất, rau cháo tự trồng, cố gắng để sống sót qua ngày. Ông Yang lo lắng gia đình sẽ hết tiền sau một tháng. "Áp lực đối với người lao động nhập cư là rất lớn. Dịch bệnh khiến mọi việc càng tồi tệ hơn", Yang nói.  

Điều này còn tệ hơn khi các công chức địa phương cho rằng người lao động nhập cư là mối nguy cho y tế cộng đồng và bị đối xử như những người mang bệnh.

Một bệnh viện tạm thời được chuyển đổi từ nhà thi đấu Tazihu ở Vũ Hán. Ảnh: AP.

Một bệnh viện tạm thời được chuyển đổi từ nhà thi đấu ở Vũ Hán. Ảnh: AP.

Ở một số thành phố, người nhập cư bị ép cách ly ở các cơ sở của chính phủ. Số khác công nhân bị cấm vào thành phố và bị cảnh báo rằng họ sẽ bị xử lý nếu chống đối. Biện pháp quản lý nghiêm ngặt của Trung Quốc khiến tình hình của các gia đình công nhân càng khốn khó thêm.

Hệ thống đăng ký hộ gia đình thời Mao Trạch Đông, gọi là hukou (hộ khẩu), khiến những người từ quê khó đổi nơi cư trú sang thành phố. Họ bị coi là những người ngoài, ngay cả khi sống ở thành phố trong nhiều năm. Họ bị hạn chế về y tế, trường học, lương hưu và nhiều phúc lợi xã hội khác.

Khi dịch bùng phát, nhiều công nhân bị viêm phổi và các triệu chứng khác cho biết họ không thể chi trả cho y tế ở thành phố. Khi chính phủ cung cấp dịch vụ y tế miễn phí cho những người nhiễm nCoV, các bệnh viện lại bị quá tải và thiếu nguồn lực để chính thức chẩn đoán được virus. Một số người cho biết họ bị bắt buộc phải trả hàng nghìn USD cho y tế dịch vụ.

Một nhà máy ở Vô Tích trước đây sản xuất vest, đồ thể thao hiện chuyển sang sản xuất quần áo bảo hộ. Ảnh: AFP. 

Một nhà máy ở Vô Tích trước đây sản xuất vest, đồ thể thao hiện chuyển sang sản xuất quần áo bảo hộ. Ảnh: AFP. 

Tại Hồ Bắc, nhiều công nhân lo lắng rằng tổn thất về kinh tế sẽ kéo dài trong nhiều tháng. Tỉnh này có hơn 10 triệu công nhân, bị cách ly khỏi các tỉnh khác và vẫn đang ngừng việc kinh doanh. Huang Chuanyuan, công nhân xây dựng 46 tuổi ở Hồ Bắc, đã dừng mua thịt để tiết kiệm tiền. Chủ doanh nghiệp nơi ông làm việc, nói rằng ông không có lựa chọn nào khác ngoài đợi ở nhà. "Tôi không muốn nghĩ về tương lai bây giờ. Càng nghĩ tôi càng thấy áp lực", ông Huang cho biết.

Một số công nhân yêu cầu chính quyền địa phương làm nhiều việc hơn để các doanh nghiệp hoạt động trở lại. Nhưng lời cầu xin của họ không được lắng nghe vì chính quyền đang mải phòng virus. Ông Wang, người công nhân tìm việc ở Thâm Quyến, lo lắng rằng có thể mấy tháng nữa mới tìm được việc. Ông dành cả ngày ngồi tìm việc online và xem tin tức về virus. Thất vọng vì nghề nghiệp, ông chỉ trích chính phủ vì không làm gì để giúp các công nhân như ông.

Trong sáng 24/2, chính quyền thành phố Vũ Hán ban bố nới lỏng lệnh phong tỏa. Theo đó, những người có lý do đặc biệt sẽ được phép ra khỏi thành phố, gồm cá nhân cần thêm các điều trị y tế khác và những người làm công tác phòng chống dịch bệnh. Người không cư trú tại Vũ Hán cũng có thể rời khỏi thành phố nếu họ không có triệu chứng nhiễm nCoV và chưa từng tiếp xúc với người bệnh. Các chuyến đi phải so le và mọi người phải xin phép chính quyền địa phương trước khi rời đi.

Dịch viêm phổi cấp Covid-19 khởi phát tại thành phố Vũ Hán và lan ra 31 tỉnh thành Trung Quốc và ít nhất 32 quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới. Tổng cộng 33 người chết vì nCoV được ghi nhận ngoài Trung Quốc đại lục, gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Pháp, Philippines, Đài Loan, Hong Kong, Iran và Italy. Hàn Quốc hiện là đất nước được xác định là ổ dịch lớn thứ hai trên thế giới sau Trung Quốc với 833 ca nhiễm bệnh (số liệu thống kê đến chiều 24/2). 

Huyền Anh (Theo New York Times)

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top