iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Thứ bảy, 8/2/2020, 21:53 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Mẹ gặp lại con gái đã mất nhờ công nghệ VR

Phân đoạn cảm động trên chương trình 'Human documentary VR' của đài MBC (Hàn Quốc) lấy nước mắt của hàng nghìn người xem.

Jang Ji Sung là bà mẹ có 4 con sống tại Hàn Quốc. Con gái thứ ba của Jang, Na Yeon, 7 tuổi, qua đời năm 2017 sau khi được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu. Jang xuất hiện trong Human Documentary VR phát sóng ngày 6/2, chia sẻ về nỗi đau buồn mất con và ước mơ có thể gặp lại con dù chỉ một lần.

 
 

Các chuyên gia trong chương trình Human Documentary VR sử dụng công nghệ VR (Virtual Reality - thực tế ảo), cùng công nghệ deep learning (nhận diện giọng nói) để tái tạo chân dung, giọng nói và chuyển động của Na Yeon từ các video, bản ghi âm trong quá khứ. Nhờ đó, Jang Ji Sung đã gặp lại con gái trong cuộc hội ngộ ảo, nơi bà mẹ được trò chuyện, vuốt ve, và cuối cùng cũng có thể nói lời tạm biệt con mình.

Công nghệ VR tái tạo hình ảnh, giọng nói của cô bé Na Yeon.

Công nghệ VR tái tạo hình ảnh, giọng nói của cô bé Na Yeon.

Đoạn video cắt từ chương trình được đăng tải ngày 6/2 và nhận được 5,2 triệu lượt xem, hơn 12.000 bình luận từ người dùng mạng Hàn Quốc và quốc tế trên kênh YouTube của MBCDocumentary. Nhiều người nói rằng họ không kìm được nước mắt khi chứng kiến cuộc trò chuyện giữa bà mẹ và cô con gái đã mất. Bên cạnh đó, cũng có một số quan điểm phản đối bởi họ cho rằng công nghệ VR trong trường hợp này chỉ càng khoét sâu thêm nỗi đau của người còn sống. 

Một số đoạn hội thoại của bà mẹ và con gái:

Con gái: Mẹ, mẹ đang ở đâu?

Mẹ: Mẹ luôn luôn ở đây.

Con gái: Mẹ ơi, mẹ có nghĩ gì về con không?

Mẹ: Mỗi ngày.

Con gái: Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm.

Mẹ: Mẹ cũng nhớ con. Na Yeon thân yêu của mẹ. Na Yeon, con có khỏe không? Mẹ nhớ con thật nhiều. Na Yeon xinh đẹp của mẹ, mẹ thực sự muốn ôm con trong vòng tay, mẹ thực sự nhớ con.

Con gái: Mẹ ơi, đến đây! Mẹ ơi, đây! (Tặng hoa) Mẹ đã thấy con phải không? Con không còn đau đớn nữa.

Mẹ: Ừ, con không bị ốm nữa đâu.

Con gái: Mẹ có buồn không? Mẹ đừng khóc nữa.

Mẹ: Mẹ sẽ không khóc, mẹ sẽ không khóc, mẹ luôn luôn yêu con.

Con gái: Mẹ ơi, con đã viết thư cho mẹ. Mẹ có muốn con đọc nó?

Mẹ: Ừ

Con gái: Mẹ ơi, chúng ta luôn bên nhau phải không? Lần sau chúng ta gặp nhau, hãy vui chơi thật nhiều nhé? Con sẽ trân trọng và nhớ mẹ trong thời gian dài.

Mẹ: Cảm ơn con. Mẹ yêu con rất nhiều Na Yeon. Dù con ở đâu, mẹ sẽ đến tìm con, mẹ có một số việc phải làm, khi mẹ làm xong, mẹ sẽ đến với con ngay. Mẹ yêu con Na Yeon.

Con gái: Mẹ ơi con mệt. Mẹ ở bên cạnh con nhé. Tạm biệt mẹ... Con yêu mẹ...

Mẹ: Mẹ cũng thế. Tạm biệt con...

Một số bình luận: "Người mẹ tưởng như nhìn thấy lại hình ảnh con mình nhưng thực tế, những cử chỉ với tay trong không gian trống rỗng của cô ấy và sự xuất hiện của Na Yeon tồn tại trong trí tưởng tượng trông rất đau lòng"; "Tôi nghĩ rằng đây là một ý tưởng nhân văn. Thật đáng kinh ngạc khi công nghệ đã đi xa đến thế này. Mọi người phản ứng với nỗi đau khác nhau và nếu nó mang lại cho người mẹ này sự an ủi thì đó là một điều tốt"

"Đây là một trong những điều đáng buồn nhất tôi từng thấy trong suốt cuộc đời mình. Tôi không hiểu một câu từ Hàn Quốc nào nhưng tôi hiểu chính xác những cảm xúc đằng sau mỗi khoảnh khắc. Đó là sức mạnh của loài người, có thể hiểu ai đó không phải thông qua ngôn ngữ, mà là cảm xúc"; "Điều này có thể chứng minh sự tồn tại của thế giới bên kia khi chúng ta có thể đăng tải tâm trí của mình và được hồi sinh trong thế giới ảo. Các khả năng của công nghệ là vô hạn"...

Minie

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top