iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Thứ tư, 15/1/2020, 00:00 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Chuyến du lịch như hành xác vì núi lửa Philippines 'thức giấc'

Từ háo hức chúng tôi chuyển sang trạng thái lo lắng, mệt mỏi khi bị hủy chuyến bay thẳng, vật lộn tìm cách về nước theo hướng đáp ở sân bay Campuchia, rồi bắt xe khách về lại TP HCM.

Đoàn chúng tôi gồm 12 thành viên khởi hành đến Manila, Philippines từ 10/1. Theo kế hoạch, 6h sáng 13/1, chúng tôi quay về TP HCM... Thế nhưng, mọi thứ đảo lộn từ khi núi lửa Taal "thức giấc" sau 40 năm. Chúng tôi đối mặt với việc phải ở lại Philippines dài ngày, thay vì bay về vào hôm sau như lịch trình, vì sân bay ở thủ đô Manila thông báo đóng cửa. Hầu hết các chuyến xuất phát từ Philippines đều bị hủy.

Thành phố Manila - nơi chúng tôi cư trú - cách núi lửa Taal hơn 60 cây nhưng vẫn chịu ảnh hưởng nặng bởi khói bụi. Một người trong đoàn thảng thốt nhận ra bị bám đầy bụi từ đầu đến chân chỉ sau vài phút trở về từ một cửa hàng tiện lợi dưới sảnh khách sạn - khác hẳn buổi sáng cùng ngày; khi chúng tôi tranh thủ đi dạo ở trung tâm thành phố, anh này còn khen "Philippines trong lành, đường phố sạch đẹp hơn nhiều nơi". 

Bữa tối của chúng tôi, vào ngày núi lửa phun trào, xen lẫn sự tò mò lẫn lo lắng. 20h (giờ địa phương), trang Twitter của hãng Philippines Airlines thông báo đóng cửa sân bay, nhiều chuyến bị hủy, chúng tôi trở nên lo lắng. Chính phủ Philippines công bố mức độ nghiêm trọng lên cấp độ ba - cực kỳ đáng báo động. 22h, khi kiểm tra lại tình trạng chuyến bay, chúng tôi nhận hung tin rằng chuyến 6h sáng 13/1 đã bị hủy và chưa có thông tin ngày về sau đó. Cảm giác hoang mang bao trùm. Một thành viên nữ trong đoàn thốt lên: "Giờ em phải làm sao vì chiều mai có lịch tập quan trọng với đội múa".

Bữa sáng hôm sau, đề tài trên bàn ăn của chúng tôi vẫn là tình trạng núi lửa đang hoạt động? Tình hình ở sân bay đang ra sao? Bao giờ chúng ta mới được về nước?... Trong khi đó, chính phủ tiếp tục nâng mức cảnh cáo về độ nguy hiểm của sự việc lên cấp độ 4-5 càng khiến nhiều người hoang mang. Chúng tôi chỉ dám lưu lại trong khách sạn, buộc phải ở lại để chờ thông báo từ hãng bay.

Khách sạn chúng tôi ở khá gần, một phần view nhìn ra được một góc của sân bay Ninoy Aquinas. Thỉnh thoảng đi ra đi vào, một số thành viên lại ngó nghiêng xem máy bay đã được cất cánh trở lại, nuôi hy vọng được mở lại chuyến bay đã hủy. Sự nôn nóng, bồn chồn hiện rõ trên từng khuôn mặt khi ai cũng muốn trở về Việt Nam nhanh chóng bởi khối công việc ngày giáp Tết Nguyên Đán đang dồn ứ. Một số người trong đoàn phải làm việc qua Facetime. Số khác được gia đình gọi điện qua hỏi thăm tình hình khi biết tin qua các phương tiện truyền thông. Tôi cũng chỉ biết đánh dấu đang an toàn thông qua ứng dụng trên Facebook để bạn bè, người thân đỡ lo lắng.

Trưa 13/1, chị Giang - trưởng đoàn - trấn an: "sẽ cố gắng hết sức, bằng bất cứ giá nào cũng để mọi người được về nước sớm nhất". Bản thân chị như ngồi trên đống lửa bởi có rất nhiều việc ở TP HCM cần phải trực tiếp giải quyết. Chị Giang cùng một người nữa tức tốc ra thẳng sân bay để xem xét tình hình, cùng lắm sẽ phải hủy vé và book một chuyến mới. Nhưng thông tin đầu tiên từ Ninoy Aquino Airport được chị gửi về thông qua nhóm chat là: "Sân bay đang tê liệt, người người kẹt cứng. Hành khách vật vờ, nằm ngồi la liệt trông rất thảm".

Chị báo cho chúng tôi biết, chuyến bay thẳng từ Manila về TP HCM bị hủy đến ngày 20/1 và không có thêm một chiếc vé nào trống cho đến ngày hôm đó. Những người muốn đổi vé hoặc kiểm tra thông tin, xử lý vé phải bốc số chờ đợi đến hàng nghìn lượt. Hai tiếng chờ đợi, chị tiếp tục thông báo còn trống một vé bay ngay. Chúng tôi quyết định nhường cho một thành viên cần về TP HCM gấp. Không chỉ hủy vé, người này còn phải book lại tấm vé này với giá hơn 12 triệu đồng/chiều.

Hành khách kẹt cứng tại sân bay Manila

Cảnh tượng sân bay Ninoy Aquinas lúc 18h30 chiều ngày 13/1. Ảnh: T.C.

Hơn một tiếng sau, chị Giang lại báo "có thêm một vé bay vào sáng sớm mai, ai cần về ngay thì báo lại gấp". Trong khi chúng tôi đang bàn bạc thì chị nhắn lại: "Chị quyết luôn rồi vì phải book ngay không là mất chỗ". Người sở hữu tấm vé về nước "quý như vàng" này là một anh trong đoàn có lịch bay về Hà Nội gấp vào chiều 14/1 vì đã đặt vé quốc nội từ trước.

Hai tiếng kế tiếp, chúng tôi tiếp tục chờ đợi để biết "số phận" của mình - sẽ về nước hay tiếp tục "bị nhốt" trong khách sạn một phòng nhưng chứa đến hơn 10 con người. Chúng tôi được thông báo có các lựa chọn: Hủy vé cũ, book một chuyến bay của hãng khác nhưng phải quá cảnh ở ba địa điểm với tổng thời gian gần 25 tiếng đồng hồ (trong khi bay thường chỉ mất khoảng 3 tiếng) và giá vé đội lên rất lớn; Book vé mới đáp ở sân bay Campuchia, sau đó di chuyển bằng xe khách về TP HCM (cách này hơi vất vả nhưng tiết kiệm được thời gian hơn); Cách còn lại là... chờ đến ngày 20/1 để được đổi vé bay thẳng.

Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định chọn cách thứ hai. Lập tức, mọi người thu dọn đồ đạc để ra sân bay lúc 18h để sang Campuchia. Chuyến bay sẽ khởi hành lúc 21h nhưng đoàn chúng tôi quyết định ra sớm để làm thủ tục được nhanh chóng, tránh dồn ứ.

Đường ra sân bay tiếp tục có những tiếng thở dài bởi hành trình trong khoảng 20 giờ tới của chúng tôi không biết có thuận buồm xuôi gió như kế hoạch vạch ra. Cảnh tượng đầu tiên chúng tôi phải đối diện khi ngồi trên chiếc grab 7 chỗ là tình trạng kẹt xe từ ngoài khu vực sân bay đến sảnh chờ. Vừa đặt chân xuống xe, khung cảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là hàng nghìn khách đang xếp hàng, nằm ngồi la liệt ra sàn nhà vì chuyến bay đã bị hủy hay đang chờ đợi... chuyến bay mới. Sự nháo nhác, chen lấn, tiếng trẻ em khóc... ở sân bay Ninoy Aquinas là điều khiến tôi bị "ám ảnh". Số quầy mở cửa check-in cũng không thể có hàng lối, trật tự như vốn thấy nữa bởi người đan dọc, người xẻ ngang, xe đẩy, hành lý ký gửi chất đống khiến lực lượng điều phối sân bay cũng "bất lực". Trên bảng thông báo, nhiều chuyến bay liên tục hiện chữ "delayed"...

<p> Đoàn vũ công sang Manila biểu diễn đã phải hủy toàn bộ show diễn tại Việt Nam vào tối 13/1 do máy bay không thể cất cánh.</p>

Thành viên trong đoàn mệt mỏi vì chờ đợi ở sân bay. 

Nhóm chúng tôi tìm một góc ngồi chờ đến lượt quầy check-in đến Phnom Penh mở... Một số tranh thủ chợp mắt, số khác giết thời gian bằng điện thoại hoặc game. Khoảng hơn hai tiếng sau, quầy check-in mở, chúng tôi tiếp tục vật vã xếp hàng thêm khoảng một tiếng, vượt qua nhiều "chướng ngại vật" nháo nhác trước mặt để có mặt ở quầy làm thủ tục... Sự nhẫn nạn là những gì chúng tôi có được ngay lúc này. Khi lên được cửa sân bay, đồng hồ điểm khoảng 23h30, trong khi lịch trình in trên vé là 21h10... Chúng tôi tự trấn an nhau rằng "hành trình của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi".

Chúng tôi đáp sân bay Phnom Pênh 2h ngày 14/1. Sau khi xếp hàng qua cửa hải quan trong tình trạng mệt mỏi, buồn ngủ, bụng đói... chúng tôi tiếp tục ngồi chờ thêm khoảng hai tiếng để ra bến xe khách. Tôi tranh thủ gác chân lên đống vali để chợp mắt trong trạng thái đầu ong ong. Số khác tranh thủ tìm chỗ sạc pin hay tìm đồ ăn lót dạ từ cửa hàng tiện ích trong khu vực sân bay.

Đến gần 4h sáng, chúng tôi quyết định thuê hai chiếc xe tuk tuk (5 người/chuyến, kèm hành lý) với giá 10 USD để ra nhà xe (đã liên hệ đặt vé trước). Giữa thời tiết hơi se lạnh lúc rạng sáng, nhiều người trong chúng tôi co rúm. Ngồi trên chiếc xe, một đứa em trong đoàn xua tan sự mệt mỏi bằng câu nói đùa "nhìn chúng ta như đi vượt biên ấy nhỉ". Cả nhóm cười khúc khích bàn về sự cố đang trải nghiệm. Ai cũng nói, dù mệt nhưng đây là cuộc trải nghiệm nhớ đời. Một đứa em khác buột miệng: "Xuất ngoại một nước, nào ngờ được chu du ở hai nước luôn còn gì".

Xe tuk tuk nhóm di chuyển. 

Xe tuk tuk nhóm di chuyển. 

Tưởng chừng chuyến đi sắp sửa hoàn thành thì một sự cố khác ập đến. Khi băng băng trên chiếc xe tuk tuk lúc gần 4h sáng trên đường phố Phnom Penh, một thành viên nữ trong đoàn bất ngờ bị giật đồ... Chiếc túi giấy đựng đồ ăn vặt mua vội ở sân bay trước đó bị giật phăng trong chớp mắt. Xui xẻo hơn, trong chiếc túi ấy lại chứa passport để qua ải hải quan Campuchia và Việt Nam trong hành trình đi xe khách sắp tới... Thảng thốt, bàng hoàng đến phát khóc là những gì dễ nhận ra lúc này... Mọi người nhanh chóng trấn an bạn gái trong đoàn... Sau đó, chúng tôi nhờ một người dân bản địa giúp đỡ để có thể qua được cửa ải khó khăn... này.

Bước được lên xe trong trạng thái bơ phờ, chúng tôi vẫn gắng động viên nhau rằng "chỉ khoảng 6 tiếng nữa thôi sẽ về đến Việt Nam...". Trên chuyến xe những ngày giáp Tết ấy, chúng tôi không quên hồi tưởng những gì vừa trải qua trong suốt hơn 12 giờ đồng hồ... Mọi người gọi đây là chuyến đi bão táp hay chẳng khác nào bộ phim kinh dị.

Đến khoảng 13h chiều 14/1, đoàn chúng tôi về đến TP HCM. Mệt mỏi, bực bội có cả nhưng điều chúng tôi quan tâm nhất là ai cũng đều đã an toàn. Một thành viên trong đoàn chốt hạ: "Cảm ơn chúng ta - những siêu nhân. Giờ thì nghỉ ngơi, hãy nạp năng lượng trở lại để chuẩn bị đón Tết".

Thanh Xuân   |  

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top