iOne

© Copyright 2010 iOne.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Thứ bảy, 11/4/2020, 01:37 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter

Bác sĩ sống sót qua dịch Ebola kể về nỗi sợ Covid-19

Chủ đề: Covid-191310

Craig Spencer - người điều hành cơ quan y tế khẩn cấp tại Trung tâm y tế Đại học NewYork-Presbyterian ở thành phố New York chia sẻ về sự khốc liệt trong phòng cấp cứu.

"Tôi đã may mắn sống sót đại dịch Ebola hồi năm 2014, điều đó khiến tôi thực sự sợ Covid-19. Khi tôi bước vào phòng cấp cứu (ER), ánh sáng huỳnh quang phản chiếu lên kính bảo hộ khiến không thể nhìn thấy đôi mắt của họ. Những gì chúng tôi phải chứng kiến là tiếng màn hình máy chạy, những tiếng ho kéo dài, thường xuyên, đó là mớ âm thanh kinh khủng và khốc liệt. Trước đây, một hoặc hai bệnh nhân có khả năng nhiễm, nhưng bây giờ gần như mọi bệnh nhân tôi khám đều đã nhiễm bệnh.

Chúng tôi có rất nhiều bệnh nhân nhiễm bệnh và phải đặt nội khí quản cấp cứu. Nhiều người trong số họ là người già hoặc có bệnh lý nền, buộc phải dùng máy thở. Họ có thể bị chết não hoặc trong trạng thái thực vật. Mặc dù buồng cấp cứu luôn lấp đầy bệnh nhân, chưa bao giờ chúng tôi thấy nhiều đến vậy.

Bác sĩ Spencer là trường hợp đầu tiên ở New York nhiễm Ebola hồi năm 2014 và đã được chữa khỏi bệnh.

Bác sĩ Spencer là trường hợp đầu tiên ở New York nhiễm Ebola hồi năm 2014 và đã được chữa khỏi bệnh. 

Sau ca làm việc, tôi thường rửa tay bằng chất khử trùng, ví, túi, ống nghe hay bất cứ đồ đạc nào mà tôi đem về nhà sau đó đều được phun khử trùng làm sạch. Khi rời khỏi bệnh viện, tôi tháo khẩu trang ra và vệ sinh tay một lần nữa. Lúc trở về nhà, tôi tháo giày, áo khoác và bỏ chúng vào một cái túi để bên ngoài. Sau đó, tôi cởi quần áo ở cửa trước, để tách mọi thứ ra khỏi con tôi. Tôi phải giữ khoảng cách với con và vợ tôi phải giữ lấy nó. Điều đó thật tệ. Con gái không được gặp tôi cả ngày và nó hét lên những tiếng chói tai "Dada! Dada! Dada!".

Từ kinh nghiệm cá nhân, Ebola chắc chắn là đáng sợ hơn với trung bình, tỷ lệ tử vong là 50%. Bạn có thể sẽ không bị nhiễm bệnh trừ khi bạn làm việc ở Tây Phi hoặc chăm sóc bệnh nhân, giống trường hợp của tôi. Chúng ta đều biết mình đang dính vào cái gì, rằng nó có rủi ro hay không. Với Covid-19, đây không phải là điều mà nhiều bác sĩ mong đợi. Họ đã kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần.

Vào ngày 24/3, tôi quyết định tweet về những gì xảy ra bên trong khoa cấp cứu vì không có sự liên kết giữa những gì tôi tận mắt chứng kiến và người dân bình thường thấy trên những con phố vắng vẻ. Tôi sẽ lập danh mục để mọi người biết điều này thảm khốc đến mức nào. Tôi nghĩ điều này quan trọng bởi đó là cách duy nhất để tôi có thể cho mọi người biết thực tế là như thế nào.

Có khả năng rất lớn là đồng nghiệp và cả tôi nữa sẽ nhiễm bệnh. Câu hỏi cho tất cả chúng ta là, liệu rằng có thể giữ khoảng cách với gia đình, bạn bè, người thân và con cái trong bao lâu? Đó là một rủi ro đáng buồn, thực tế mà mọi người phải gánh chịu.

Huyền Anh (Theo Time)

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top