Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Viết cho người đầu tiên em yêu

Lần đầu tiên khi nhìn thấy anh, trái tim em đập nhanh loạn nhịp, vì còn nhỏ nên em không biết thế nào là yêu.

Lần đầu tiên khi nhìn thấy anh, trái tim em đập nhanh loạn nhịp, vì còn nhỏ nên em không biết thế nào là yêu, chỉ biết lúc nào cũng nhớ đến gương mặt của anh cho dù chúng ta chưa nói với nhau một từ nào. Khi ấy em lên chín và anh mười ba. Suốt những năm tháng sau đó em vẫn luôn nghĩ đến anh, âm thầm tưởng tượng ra gương mặt anh, giữ riêng những điều thầm kín ấy trong tim mình.

Em hay đến chơi nhà người họ hàng chung của chúng ta, đặc biệt là những dịp lễ tết em hy vọng mình sẽ gặp anh ở đó. Dù biết là rất khó nhưng mười lần, hai mười lần thậm chí nhiều hơn chắc cũng sẽ có một lần em được gặp anh, được nói chuyện với anh. Niềm vui và hy vọng suốt thời niên thiếu của em là như thế đó. Mỗi lần "tình cờ" gặp anh, trong lòng em vui lắm có chơi gì cùng nhau với các anh chị em họ em cũng không dám lại gần mà chỉ thi thoảng lén nhìn trộm anh. Đôi khi anh hỏi chuyện em, hay nói trêu trọc em làm em đờ ra không dám trả lời hay chỉ xấu hổ đỏ ửng mặt lên. Những ngày như thế trở về nhà em vui tới mức cả đêm không nghĩ và tự cười với mình vì cuối cùng anh đã nói chuyện với em.Trong một lần ăn giỗ, anh khi lúc đó mới ra trường và đi làm ở ngân hàng, trẻ tuổi, năng động, thông minh và có một chút kiêu ngạo.

Em lắng nghe hết những lời anh nói với mọi người và tình cờ em nghe thấy anh bảo rằng sau này anh chỉ lấy người làm cùng nghành. Lúc đó, trong lòng em đã nhen nhóm quyết tâm làm việc trong ngân hàng giống anh (Nhưng sự thật thì em lại thích và cũng chỉ đủ khả năng thi tuyển và học chuyên nghành ngoại ngữ; vì anh em cũng thử đi thực tập ở ngân hàng nước ngoài nhưng rồi cũng phải bỏ cuộc). Cái Tết hồi năm nhất đại học có lẽ em sẽ nhớ nhất. Đêm giao thừa người em họ đưa em đến nhà anh, rủ nhau cùng đi xem bắn pháo hoa. Lần đầu tiên em được đi bộ cùng anh, nhưng chúng mình chẳng nói với nhau câu nào. Giây phút chuyển giao năm cũ năm mới, ai cũng ngẩng đầu nhìn ngắm, trầm trồ trước sự lung linh của pháo hoa, nhưng em giành hết những thời khắc ấy để nhìn ngắm anh.

Suốt quãng thời gian em học đại học vẫn không ngừng nghĩ đến anh cho nên nỗ lực rất nhiều, học tập tích lũy kiến thức và kinh nghiệm vì em muốn mình xứng đáng với anh. Em ra trường và đi làm trau chuốt cho bản thân tỷ mỉ kỹ càng em hy vọng một ngày chúng mình gặp nhau anh sẽ nhìn về phía em, để ý đến em.Mong ước của em đã thành sự thật khi chúng ta cùng tham gia một đám cưới. Em đã rất hạnh phúc khi được ngồi cạnh và được anh chủ động bắt chuyện, hỏi han. Nhưng rồi anh hỏi em tên là gì!? Em không biết nên khóc hay nên cười lúc đó, em thấy hụt hẫng khi anh không biết em là ai và em tên là gì, suốt cả quãng thời gian qua em chẳng để lại ấn tượng gì với anh. Nhưng em cũng không nản lòng và giới thiệu mình lại từ đầu. Chúng mình đã trao đổi số điện thoại, đã nhắn tin và gọi điện cho nhau suốt những ngày sau đó. Chúng mình say sưa kể cho nhau nghe cuộc sống hàng ngày và cho nhau xem thế giới riêng của mỗi người. Cả những chuỗi ngày dài đi làm muộn vì hai giờ đêm mới chúc nhau đi ngủ sau khi kết thúc những đoạn chat... nhưng chúng mình vẫn không đi đến đâu cả.

Em thất vọng vì hình như anh không có tình cảm với em và rồi em hẹn hò với một người khác để quên anh. Trong mối quan hệ ấy em không toàn tâm với người đó vì vẫn nhớ anh nên nó trở thành thảm họa, đến nhanh và ra đi cũng nhanh nhưng để lại tổn thương sâu sắc trong em. Anh biết chuyện và đưa em ra ngoài ăn với những món em thích, ngồi nói chuyện với em những nơi em ao ước. Chúng mình cứ bình yên êm ả vậy nhưng trong lòng em lại đau khổ vô cùng. Em vẫn đợi anh nói những lời yêu thương với em, và tự trách mình sao không thể mở lời ra nói rõ một lần về con tim mình. Em sợ hãi nếu tình cảm anh dành cho em không như những gì em nghĩ hay em sợ hãi nói ra chúng mình sẽ không còn được tự nhiên thế này và xa nhau. Em cứ sống mãi trong cái vòng luẩn quẩn đấu tranh với chính mình về tình cảm với anh, em thấy nghẹt thở chỉ muốn thoát ra.Thế rồi, em đi công tác xa và em gặp Sa một chàng trai nhỏ hơn em ba tuổi. Sa ít nói và thông minh, Sa không có đặc điểm nào giống anh hết. Dần rồi chúng mình ít nhắn tin với nhau thay vào đó em dành thời gian nói chuyện với Sa.

Em nhớ lần cuối anh hỏi:

- Em đang làm gì?

Em trả lời:

- Em đang nhắn tin với một chàng trai

Anh chỉ nói vỏn vẹn một từ:

- Tốt! Rồi từ đấy chúng mình gần như không bao giờ nói chuyện với nhau, chỉ đôi ba lần với những câu hỏi thăm xã giao, những chuyện lạc lõng, rời rạc. Đám cưới của chị gái anh em cũng không được mời. Và những người họ hàng quê nhà cũng nói anh đi xem mặt mấy người.Hình như chuyện của chúng mình chưa bắt đầu nhưng đã kết thúc rồi. Em đã buồn nhưng không đến mức phải khóc.

Khi cuộc sống nơi phố xá mệt mỏi và nhàm chán, Sa chở em trên xe máy đi chạy đuổi theo mặt trời những lúc hoàng hôn nơi đường ven hồ lớn nhất trong thành phố, hay lướt qua cây cầu cũ thật là cũ bắc qua dòng sông nổi tiếng. Sa cùng em tập tành buôn bán, đi gửi hàng mà bất ngờ bị trận mưa to làm hai đứa ướt hết người rét run nhưng mà vui. Em đã không hề nhớ anh trong những giây phút đó.

Em đã hai mươi chín tuổi và bên Sa gần năm năm, trải qua nhiều sóng gió, trắc trở cũng như niềm vui, hạnh phúc và sau tất cả đến giờ vẫn gắn bó. Em tưởng như nỗi nhớ anh là một căn bệnh mãn tính thì Sa là bác sỹ đã "chữa khỏi" điều đó!

Em và Sa sắp kết hôn rồi và sau cùng thì em vẫn muốn được một lần nói rõ với anh rằng: "Anh à! Em đã từng yêu đơn phương anh rất lâu nhưng giờ trong em điều đó đã không còn nữa! Sau này em vẫn sẽ là bạn của anh!"

Vũ Thị Thùy Linh

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Bánh tét lên trời

Bà ngoại già đã nghỉ chân sau khi ghé ngang qua trần gian, chỉ còn Tư Bền mình bên nơi cõi tạm...

Đôi cánh ẩn hình

Tít…tít…tít…tít…tít, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với tiếng máy đo nhịp tim nhàm chán.

Cốc cốc cốc! Tôi ơi có đó không?

Mảnh chiều vỡ vụn trên từng nẻo đường, hoàng hôn ngã xuống về miền xa thẳm. Những gì còn lại là một màn đêm lạnh ngắt, hồ như nuốt trọn những ý niệm tươi sáng của người khách bộ hành…

Không đề tháng bảy

Bài thơ tôi viết kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27/7, là nén hương tưởng nhớ đến những thế hệ cha, anh đã cống hiến công sức và thanh xuân cho Tổ quốc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.  

Tràn

Chỉ cần có chị em tôi ở cạnh, mọi khó khăn ở cuộc đời này mẹ luôn có thể sắp xếp về an yên

Đơn vị thực hiện