Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Vết sẹo và những giọt nước mắt biến thành sông

Vết sẹo dài trên gương mặt là hiện diện của nỗi đau thể xác và tinh thần với một cậu bé 8 tuổi, khiến tôi bật khóc khi nghe em kể chuyện.

Ai cũng từng có hồi ức thanh xuân. Vậy thanh xuân của bạn là gì? Là hồi ức đẹp về tuổi trẻ mà mỗi khi nghĩ lại bạn nghĩ dù bị cảm lạnh dưới trận mưa rào thanh xuân thì bạn vẫn muốn đắm chìm trong chúng một lần nữa. Còn tôi! Hồi ức thành xuân của tôi là vết sẹo. Vết sẹo trên gương mặt một cậu bé mồ côi mà tôi từng gặp. Giờ đây, dù bao năm tháng trôi qua nhưng mỗi khi nghĩ tới, nước mắt lại như biến thành một dòng sông!

Tôi gặp em trong một chiều nắng nóng như thiêu đốt của cát trắng miền Trung. Là một biên tập đang đi khảo sát, tìm kiếm giúp đỡ những trẻ em có mảnh đời kém may mắn để xin tài trợ, tôi được tiếp xúc với nhiều em bé có hoàn cảnh đáng thương. Mỗi lần gặp gỡ là một đều để lại xúc động trong lòng tôi. Nhưng với em - cậu bé có vết sẹo dài trên mặt đã khiến tôi giật mình và ám ảnh, đau xót mãi không quên!

Vết sẹo dài trên gương mặt là hiện diện của nỗi đau thể xác và tinh thần với một cậu bé tám tuổi khiến tôi đã bật khóc nức nở khi nghe em lí nhí kể chuyện... Nếu những bạn bè cùng trang lứa đều mong có cơm ngon, áo đẹp thì em chỉ mong có một giấc ngủ bình yên! Nhưng ước mơ đơn giản, nhỏ nhoi ấy luôn bị đánh thức bằng những trận đòn roi của người cha nghiện cờ bạc và say rượu trút lên em mỗi khi về nhà và kết thúc là con dao cầm để rượt đuổi em! Giữa màn đêm mùa hè nóng bức hay cũng như đêm đông lạnh giá của miền quê Thanh Hóa, em đều chạy trốn trong sợ hãi cùng nước mắt. Và giấc ngủ đến với em trong đống rơm với những đau thương và nước mắt! Mẹ em chỉ biết khóc lóc van xin gã chồng nhưng cũng chỉ nhận lại là những cú đánh không thương tiếc!

Em và mẹ có tội gì chăng? Không! Họ chỉ là nạn nhân của thói gia trưởng, bạo hành bởi một người cha suy đồi chìm đắm trong nợ nần bài bạc, rượu chè. Giọt nước tràn ly... mẹ em đề nghị ly hôn. Và đó là ngày mẹ em bị đánh thừa sống thiếu chết, còn em... bị để lại trên mặt trẻ thơ là một vết sẹo sâu, dài đầy đau đớn - một nhát dao chém sượt!!!

Sau biến cố đau thương ấy, hai mẹ con em bỏ trốn tha hương cầu thực. Những đêm dài lắm mộng đã rời xa nhưng chúng vẫn ám ảnh khiến em hay giật mình sợ hãi trong đêm. Rồi những tháng ngày vui vẻ của hai mẹ con chưa tày gang thì mẹ em tai nạn qua đời trong một lần đi làm thuê mưu sinh để nuôi em ăn học! Em đau đớn khóc nấc khi nhớ về mẹ!

Vết sẹo và câu chuyện của em lúc ấy đã khiến tôi bị sốc nặng. Bởi tôi - một cô biên tập vốn ít nói, yếu đuối, rụt rè và cũng có những tổn thương khi chứng kiến những người thân yêu ra đi trong bệnh tật, đau đớn... cũng chỉ vì hạnh phúc quá mong manh! Và  đau thương của em quá lớn khiến tôi cũng đồng cảm nên tôi sợ hãi. Tôi bị trầm cảm, ám ảnh và buồn như cả thế giới sụp đổ vậy. Tôi chạy trốn bằng cách từ bỏ dự án về những mảnh đời trẻ em bất hạnh đang xây dựng dang dở để mong cứu lại tâm trạng của mình! Tôi lao vào làm các chương trình giải trí, du lịch... để quên em. Làm việc hiệu quả nhưng tôi không thấy tâm hồn mình ở đó. Thỉnh thoảng... tôi vẫn mơ thấy em. Xin lỗi em!

Thời gian trôi qua... tôi trưởng thành hơn, dần dần khi đối diện được với nỗi buồn của tâm hồn thì tôi mới được sống là chính mình. Những nỗi lòng, xúc cảm được tôi gửi hết vào tình yêu nhân vật mà những bộ phim mà tôi viết. Tôi vẫn nhớ tới em! Nhưng không phải là sợ hãi vết sẹo và câu chuyện của em nữa. Tôi nghĩ tới em và em trở thành động lực để tôi tiếp tục khát vọng bị bỏ quên một thời. Đúng vậy! Tôi mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tôi trân trọng những người yêu thương tôi, bảo vệ những người tôi yêu quý bị tổn thương. Và tôi trở lại với khát vọng thời thanh xuân. Tôi sẽ đi đến nhiều miền quê nghèo để giúp đỡ những mảnh đời tuổi thơ bất hạnh. Tôi sẽ có một tiệm sách để trẻ em mồ côi lang thang có thể vào đó để đọc hay mượn về để học!

Còn em - cậu bé có vết sẹo dài trên mặt! Em bây giờ có khỏe không? Những tổn thương trong quá khứ có làm em thay đổi? Tôi cầu nguyện cho những nỗi đau thể xác và tâm hồn kia đừng đánh gục trái tim của em. Đừng biến em thành kẻ đáng sợ! Tôi biết em sẽ rất đau buồn. Nhưng tôi mong em hãy khóc! Để những giọt nước mắt sẽ biến thành sông cho em vơi bớt đi nỗi buồn, tổn thương chất chứa trong tim!

Một người bạn nghĩ tôi là dân viết văn nên gửi thông tin cuộc thi "Người không thể quên"! Tôi muốn viết về bà tôi - người tôi yêu đã ra đi mãi mãi! Viết về mẹ tôi - nơi vòng tay ấm áp, trái tim yêu thương mà tôi luôn muốn sà vào để tâm sự giữa dòng đời có những lúc chông gai, sóng gió! Nhưng rồi trong giấc ngủ chập chờn, tôi chợt nghĩ tới em. Tôi giật mình thức giấc. Bây giờ là 3h52. Tôi loay hoay nghĩ ngợi và rồi... tôi muốn viết về em - một hồi ức thanh xuân mà tôi muốn được tìm về và thay đổi. Tôi sẽ ôm em vào lòng và nắm tay em nói "Em đừng khóc nữa. Em sẽ là em trai của chị nhé".

Sài Gòn 6h18, ngày 9/5/2020     

Nguyễn Vân Anh      

The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia.

Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.

Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/5 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Hai mươi

Tuổi hai mươi của tôi nhẹ nhàng và vui vẻ, tôi làm điều mình thích, tôi không quan tâm người khác nói cuộc sống của tôi tẻ nhạt. Bởi vì họ không phải là tôi.

Dưới bóng bồ đề

Tôi vẫn giữ cho mình thói quen đọc Tâm kinh mỗi ngày vì tôi nhớ bà, nhớ nụ cười cuối cùng trước lúc ra đi của bà.

Đôi cánh ẩn hình

Tít…tít…tít…tít…tít, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với tiếng máy đo nhịp tim nhàm chán.

Cha - người tuyệt vời nhất

Tuy cha chỉ ở bên tôi 18 năm nhưng đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với tôi. Hình ảnh cha luôn ghi sâu trong ký ức của tôi, không thể nào quên.

Đơn vị thực hiện