Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Tôi, từng có chị

Khi tôi 16 tuổi 9 tháng, chị tôi về nhà, giữa giờ trưa, trong bộ đồ ở nhà. 

Đi ngang bàn ăn rồi ào nhanh vào phòng, chị không để lại một lời giải thích sao lại về nhà lúc này. Mấy tháng không gặp khiến tôi nhất thời ngây ra, không phản ứng gì. Không rõ tôi hay anh trai là người xuống nhà xem tình hình chị, chỉ nhớ khi thấy vỏ chai thuốc diệt cỏ rỗng không là nghe tiếng kêu trời hoảng hốt của mẹ. Quýnh quáng, lo lắng và giận dữ, mẹ vội tìm đậu xanh hạt giã ra cho chị uống, với hy vọng làm loãng thuốc hay để chị nôn ra phần nào. 

Rồi anh trai vội tìm xe taxi gần nhà, ẵm chị lên xe đi cấp cứu, súc ruột. Tôi mất sạch ký ức mình đã lên bệnh viện bằng cách nào. Đến giờ chỉ đọng lại bàn ăn bỏ dở, bộ đồng phục trưa thứ 7 chưa thay, cánh cửa cấp cứu khép chặt cùng lời dặn mua khăn, tã của cô y tá. Phải, người vừa súc ruột sẽ không kiểm soát được việc đại tiểu tiện, không kể lớn nhỏ. Và chị tôi, gần 20 tuổi, đang được súc ruột, sẽ cần nó.

Mọi chi tiết đều bị gạt bỏ, giọng cô y tá ra sao, cô có lãnh cảm dặn dò vì gặp nhiều ca tự tử trẻ chưa, hay an ủi nhẹ nhàng bởi thương cảm với biến cố của một người mẹ đang đau đáu nhìn xuyên cánh cửa nơi con mình đang cấp cứu. 

Những ngày sau đó là chuỗi dài của nói dối, hoang mang, hy vọng, đau xót và cả điên cuồng nỗ lực dù được dặn trước là vô vọng. Hành lang phòng Hồi sức tích cực chống độc la liệt người nhà bệnh nhân. Họ thì thào, nơm nớp chồm tới mỗi khi cánh cửa mở ra ngoài giờ thăm bệnh để xem liệu có phải người nhà mình bị trả về. Người cũ an ủi người mới, dặn nhau ráng ăn để có sức trực chờ.

Trực chờ ở đây gần như vô nghĩa bởi bệnh nhân nằm ở khu này chỉ được thăm bệnh 3 lần mỗi ngày vào giờ cố định, mỗi lần 30 phút và chỉ được từng người vào thăm. Người nhà thì đông nên vào thăm cũng chỉ tranh thủ ngó mặt bệnh nhân cho an tâm rồi bấm bụng đi ra cho người khác vào. Tiếng tít tít từ các máy lọc, máy thở y tế át hết mọi thứ, chị tôi lọt thỏm giữa mớ dây nhợ máy móc. Con gấu bông mà chị muốn ôm bên cạnh cũng nhanh chóng bị y tá chuyển ra ngoài.

Mẹ tôi nghỉ làm, chuyển từ công nhân sang người trực chờ dẫu biết vô nghĩa.

Ngay khi chị chuyển vào phòng Hồi sức tích cực chống độc, tôi ngồi cạnh mẹ, chạy trốn khỏi người bạn vừa chở mình lên bệnh viện, thay chiếc áo khoác đồng phục và cầm vài vật dụng thiết yếu cho chị. Hai thân xác nép vào nhau, đầu óc rỗng không. Mẹ chuẩn bị tinh thần cho tôi, hay cho chính mẹ: "Nãy bác sĩ kéo mẹ ra nói thuốc chị uống là thuốc cỏ cháy. Chị lại uống từ sáng, lúc bụng đói nên thuốc đi đến đâu sẽ cháy đến đó. Chị sẽ hoàn toàn tỉnh táo, không có triệu chứng gì cho đến khi cháy đến khí quản, không thở được và chết". 

Chúng tôi không khóc, không hiểu vì sao, chỉ ngồi đó, dặn dò việc nói dối ba, việc nhà rồi vá víu nhau trong lặng im. Tôi về nhà, đi học như bình thường, làm kiểm tra, tranh thủ vào bệnh viện giờ trưa và chiều. Tối về tra Google về thuốc diệt cỏ, tự tử bằng thuốc diệt cỏ, cách cứu người uống thuốc diệt cỏ.

Mẹ tôi chống trả án tử của chị bằng mọi cách. Kể cả ký cam kết với bệnh viện và đưa chị lên Đăk Lăk với chút hy vọng cứu chị bằng thảo dược theo thông tin tôi tra được và vài người quen xác nhận. Lần cuối được nghe chị nói chuyện và thấy chị tỉnh táo cũng là lúc này, tháng 11, Đà Lạt trở gió lạnh run người.

Lúc tôi 16 tuổi 11 tháng, sau mấy ngày uống thuốc ở Đăk Lăk chị tôi được xe cấp cứu chở về nhà, duy trì sự sống bằng bình oxy. Mẹ cảm thấy an ủi vì ít ra chị đã được húp tí cháo loãng kể từ ngày vào bệnh viện cấp cứu.

Đông nghẹt người, từ ngoài cổng tràn đến khắp ngóc ngách trong nhà, mọi ánh nhìn đổ dồn vào chiếc giường, chị tôi đang nằm đó, bất động. Trong hỗn loạn đầy những xôn xao, bàn tán, cô y tá túm lấy tay tôi, hướng dẫn cách nghe mạch đập để biết chị tôi còn sống. Dấu hiệu của sự sống được đo bằng tay, không còn nhìn hay nghe thấy. Sự hoảng sợ tuyệt nhiên khiến tôi không làm được, tôi không thấy mạch của chị mình. Chị nằm đó, với gương mặt vô hồn...

Theo vai vế chỉ có tôi mặc đồ tang, thực hiện nghi thức cúng cơm, đáp lễ trong đám tang.

Đến ngày đưa chị đi hỏa táng, tôi vẫn hoài day dứt vì môi chị thâm tím quá nhưng tôi không tô son đẹp hơn cho chị, tóc chị xõa rối ra sao lại không buộc lại, bằng chiếc cột mà cả hai đứa cùng thích. Và, giá như chỉ một lần tôi đủ can đảm, thực hiện suy nghĩ nắm lấy bàn tay lạnh cứng của chị thêm một lần trong đêm gió mạnh đó.

Mẹ gầy xọp sau mấy tháng liền bệnh. Quần áo lõng đến phải thay mới.

17 tuổi, tôi lần đầu không đón sinh nhật chung với chị, chảy nước mắt vì chỉ một chút nữa chị đã đón tuổi 20 rực rỡ của người con gái.

17 tuổi, cả nhà tôi đón Tết đầu tiên vắng chị, đầy yên lặng.

17 tuổi, con gái trong lớp hào hứng bàn chuyện váy vóc cho tiệc của buổi Lễ Trưởng thành. Tôi trộm ghen tị với đứa bạn được chị gái dẫn đi mua đồ và trang điểm.

17 tuổi, tôi gói ghém đồ đạc, tự xuống Sài Gòn làm thủ tục nhập học đại học.

18 tuổi, do một số chuyện và vài lời xì xào tự họ hàng, ba tôi tự vào chùa mà chúng tôi gửi tro cốt chị, xin về chôn gần mộ nội.

18 tuổi, sáng đầu năm Tết vắng chị thứ hai, tôi và mẹ lặng lẽ khóc cho nấm mộ chị, một cô gái gần đầy 20 tuổi trong ngôi mộ nhỏ xíu. Tôi vẫn thường giấu chuyện mình đã từng có chị mỗi khi được hỏi có mấy anh em. Tôi tránh mọi sự thương hại và tò mò ác độc của bất kỳ ai.

19 tuổi, tôi gom từng thứ vụn vặt về chị, nhớ từng sự kiện của từng món đồ, không nỡ bỏ đi dù có hư hỏng.

Những chuyện không đầu không cuối, chẳng quan trọng hay đặc biệt gì giữa hai chị em thỉnh thoảng vẫn hiện rõ trong đầu tôi như chúng luôn ở sẵn đó, chỉ chờ được gọi tên.

Gần 20 tuổi, tôi dần mở lòng về chuyện mình có chị, là em út và đã rất hạnh phúc khi có cả anh trai lẫn chị gái. Mỗi khi chạy thể dục cũng sẽ nhớ lúc hai chị em đi cùng nhau, tráo một bên tai nghe để nghe hai bài nhạc cùng lúc. Thấy ba mẹ, anh chị đưa con em đi thi Đại học sẽ nhớ lúc bản thân đội nắng đi bộ đón chị đi thi. Cả khi giận ai đó cũng nhớ chị đã từng xin lỗi và dỗ tôi ra sao.

Từng mảng ký ức về chị, có chị thảng hoặc hiện ra, rõ rệt hay nhạt nhòa nhưng vẫn luôn tồn tại trong tôi.
21 tuổi, đi nhiều hơn, tôi thôi giữ kín những đồ dùng chị để lại bởi nhận ra những ký ức đó vẫn hiện hữu mà không cần nhắc nhớ bởi vật chất.

Trí nhớ con người có lẽ không giữ được mọi thứ cho đến lúc mất đi nhưng tôi tin ký ức là thứ có thể nuôi dưỡng và duy trì, dẫu rõ ràng hay mờ nhạt, nó sẽ ở đó, không thể nào quên nếu thật sự ý nghĩa.

Theo một cách nào đó, chuyện chị ra đi vẫn tạo được tác động tích cực đến chúng tôi, những người ở lại. Chúng tôi thôi vội vã, thường nghĩ đến cảm xúc của người khác, nhận ra sự hữu hạn và quý giá trong sự hiện diện của từng người. Và có lẽ người ta chỉ thật sự biến mất, khi không còn ai nhắc nhớ về!

Mỹ Anh

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Cha - người tuyệt vời nhất

Tuy cha chỉ ở bên tôi 18 năm nhưng đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với tôi. Hình ảnh cha luôn ghi sâu trong ký ức của tôi, không thể nào quên.

Cốc cốc cốc! Tôi ơi có đó không?

Mảnh chiều vỡ vụn trên từng nẻo đường, hoàng hôn ngã xuống về miền xa thẳm. Những gì còn lại là một màn đêm lạnh ngắt, hồ như nuốt trọn những ý niệm tươi sáng của người khách bộ hành…

Bánh tét lên trời

Bà ngoại già đã nghỉ chân sau khi ghé ngang qua trần gian, chỉ còn Tư Bền mình bên nơi cõi tạm...

Không đề tháng bảy

Bài thơ tôi viết kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27/7, là nén hương tưởng nhớ đến những thế hệ cha, anh đã cống hiến công sức và thanh xuân cho Tổ quốc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.  

Hai mươi

Tuổi hai mươi của tôi nhẹ nhàng và vui vẻ, tôi làm điều mình thích, tôi không quan tâm người khác nói cuộc sống của tôi tẻ nhạt. Bởi vì họ không phải là tôi.

Con buồn bã mỗi mặt trời đi qua

Bố mẹ đã đưa em trai đi khám bệnh, tôi vào phòng mẹ kiếm tìm tài liệu thì phát hiện một cuốn nhật kí giấu kín trong những chồng sách. Tôi tò mò mở ra xem.

Đơn vị thực hiện