Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Thanh xuân của tớ có cậu

Trong mỗi chúng ta đều có giấc mộng thanh xuân. trong giấc mộng ấy, chúng ta của thời niên thiếu như đang chạy băng băng trên con đường nơi quê nhà.

Tuổi thanh xuân của tôi trải qua ở một ngôi trường với những cây sà cừ mọc san sát, cùng tiếng ve kêu ra rả inh tai. Sáng sáng có tiếng còi xe đạp tinh tinh cùng tiếng cười đùa của tụi học sinh đến trường. Và ở ngôi trường đó, tôi đã bỏ lỡ cậu.

Cậu - một cô học sinh gương mẫu, học giỏi và hoạt bát. Chính là "con nhà người ta" mà bố mẹ tôi thường hay nói. Còn tôi - một đứa con trai học lực khá lại còn khá hiếu động. Lên lớp 10 tôi và cậu được xếp chung bàn. Tôi không hề thích điều này. Cậu lúc nào cũng tỏ ra xuất sắc cao ngạo, cậu mách cô giáo tôi đọc truyện tranh trong giờ, khi thì tôi không chép bài, khiến bố mẹ tôi phải lên gặp cô giáo chủ nhiệm.

Tôi căm ghét cậu. Tôi còn từ chối lời đề nghị của cậu khi cậu muốn phụ đạo các môn học cho tôi. Chúng tôi cứ lạnh nhạt như thế với nhau suốt hơn một học kỳ. Cho đến một ngày tôi bước ra từ tiệm net với đám bạn vào lúc 10h đêm. Tôi bắt gặp cậu đang phụ mẹ bán hàng ăn đêm ở một quán ven đường. Hóa ra cuộc sống của tôi đang quá tốt so với cậu ấy. Tôi tự hỏi: "phải chăng mình đang nghĩ sai về cậu ấy". Dần dần tôi cởi mở hơn với cậu, hóa ra cậu không như bấy lâu nay tôi đã nghĩ về cậu. Có phải tôi đã ích kỷ khi suy nghĩ về người khác khi chỉ nhìn ở khía cạnh một chiều. 

Hôm đó trời mưa, mưa nhiều đến nỗi muốn cạn cả bầu trời, tôi bắt gặp hình ảnh của cậu che cặp trên đầu chạy trong mưa. Những hạt mưa lăn trên gò má trắng hồng của cậu, trái tim tôi bỗng trở nên loạn nhịp, tôi thích cậu từ khi nào không hay. Chúng tôi trải qua một thời gian cùng nhau học tập tiến bộ. Mỗi ngày đến lớp tôi cảm thấy vui khi nhìn sang bên trái có cô bạn cùng bàn đang ngồi chăm chú đọc sách. 

Bỗng một hôm, cậu hỏi tôi "nếu tôi không học ở đây nữa thì cậu có buồn không?". Và rồi cậu biến mất thật. Cậu theo mẹ chuyển lên thành phố vì mẹ cậu kiếm được công việc mới trên đó. Chiếc ghế bên cạnh còn trống, lòng tôi cũng trống trải. Tôi chưa kịp nói với cậu một lời cảm ơn và một lời xin lỗi.

Theo kịp với cậu nghệ, chúng tôi có Facebook, tôi và cậu cũng thường xuyên liên lạc với nhau trao đổi bài vở. Nhưng rồi theo guồng quay của thời gian, tôi và cậu bận rộn với những đề thi tốt nghiệp, những bài toán số học chưa có đáp án. Những tin nhắn của tôi và cậu cũng thưa dần. 

Đến một ngày, tôi tình cờ lướt qua dòng thời gian của cậu, thấy ảnh một cậu bạn đang nắm tay cậu trong lễ tốt nghiệp. Đọc từng dòng bình luận của mọi người trong ảnh cậu, tôi mới biết đó là  cậu bạn trai của cậu. Lúc đó tôi chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ một thanh xuân.

Mãi sau này, khi trưởng thành, tôi có nhiều mối quan hệ hơn, gặp gỡ nhiều cô gái khác nhau. Nhưng với tôi, cậu vẫn là một cô bạn cùng bàn 17 tuổi mà tôi từng thích thầm. Tình cảm này tôi sẽ chôn chặt ở một góc nhỏ trong tim, để khi nào lấy ra, nhớ lại "à, ngày xưa mình cũng có một mối tình đấy nhé". Chính cậu đã cho mình biết bỏ lỡ là như thế nào để rồi sau này mình sẽ không bỏ bỡ một điều tốt đẹp nào với mình nữa.

Duy Hải

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Cha - người tuyệt vời nhất

Tuy cha chỉ ở bên tôi 18 năm nhưng đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với tôi. Hình ảnh cha luôn ghi sâu trong ký ức của tôi, không thể nào quên.

Dưới bóng bồ đề

Tôi vẫn giữ cho mình thói quen đọc Tâm kinh mỗi ngày vì tôi nhớ bà, nhớ nụ cười cuối cùng trước lúc ra đi của bà.

Cốc cốc cốc! Tôi ơi có đó không?

Mảnh chiều vỡ vụn trên từng nẻo đường, hoàng hôn ngã xuống về miền xa thẳm. Những gì còn lại là một màn đêm lạnh ngắt, hồ như nuốt trọn những ý niệm tươi sáng của người khách bộ hành…

Bánh tét lên trời

Bà ngoại già đã nghỉ chân sau khi ghé ngang qua trần gian, chỉ còn Tư Bền mình bên nơi cõi tạm...

Đơn vị thực hiện