Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Không nhận ra mẹ

Mẹ người yêu thương tôi vô điều kiện, một thứ tình cảm thiêng liêng không thể so sánh với bất cứ điều gì. 

Chuyện xảy ra cách đây vài năm rồi, nhưng tôi còn nhớ mãi... Như thường lệ cứ vào khoảng 8 giờ mẹ tối lại đi làm về. Mẹ về rồi!Tôi nói. Giờ này còn chưa ngủ à con? gì mà thức khuya thế? Sáng mai dậy sớm đi học thế nào được?

Tôi hớn hở nói: Mai là 8/3, lớp con tổ chức meeting, lớp có mời các phụ huynh tham gia, mẹ có thể tham gia với con không? Mẹ xoa đầu nói với tôi: Vậy à, chẳng mấy khi có dịp vui thế, một buổi chợ cũng không bằng được. Tôi vui vẻ trả lời mẹ: Hay quá, thế thì mai mẹ con của mình cùng đến trường của con nhé! Tôi nhìn xuống tay mẹ và lo lắng hỏi: Mẹ, tay mẹ hôm nay sao lại sưng phồng lên thế? Mẹ cười nhẹ, nói với tôi: À, mẹ không sao! Lúc nãy mẹ đưa canh cho khách. Chẳng may nước sánh vào tay mẹ bị bỏng chút thôi. Mai là khỏi ngay ấy mà.

Tôi buồn bã nói, mẹ cả ngày đi chợ, tối mẹ lại tranh thủ làm thêm, mẹ vất vả quá! Mẹ cười vui vẻ nói với dù tôi biết tay mẹ rất đau và mẹ đã rất mệt khi đi làm về. Mẹ không sao, mấy chuyện đó đâu có to tát gì, chỉ cần con luôn chăm ngoan, học giỏi thì mẹ làm thế chứ làm nữa cũng không thấy mệt đâu !Tôi ôm mẹ thật chặt. Ngày hôm sau là một buổi sáng đẹp trời, mẹ dẫn tôi đến trường, mọi người ai đều rất hớn hở, ba mẹ ai cũng mặc quần áo thật đẹp. Tôi nhìn lại mẹ thì thương mẹ vô cùng! Vẫn là chiếc áo mẹ mặc hay đi chợ với đôi dẹp cao su. Tôi nhớ có lần mẹ đưa tiền cho tôi để tôi mua đồ dùng học tập. Nhưng khi thấy đôi dép của mẹ gần rách tôi đã nói mẹ giành tiền đó mà mua một đôi dép mới. Mà mẹ bảo với tôi là mai mẹ sẽ mua, con yên tâm nhé! Nhưng đến bây giờ vẫn là đôi dép đó. Tôi thương mẹ mình lắm, tôi nắm tay mẹ, dẫn mẹ vào trường, mẹ ngồi xuống đi, lâu lắm mẹ mới đưa con tới trường, hôm nay vui quá! Mẹ không dám nhìn tôi, mặt buồn rầu như thất vọng về mình rồi nói: "Con gái, chỉ tại mẹ bận quá nên ít khi tới được cùng con. Con gái mẹ thật thiệt thòi quá! Chương trình bắt đầu, cô MC cuộc meeting nói: Thay mặt các thầy cô giáo, rất cảm ơn các quý phụ huynh đã tham gia đông đủ vào buổi gặp mặt ngày hôm nay . Để mở đầu xin mời quý phụ huynh tham gia cùng các em một trò chơi rất thú vị.

Ở dưới ai cũng hô to: Hay quá, hay quá. Đó là trò gì vậy cô? Tôi cũng rất tò mò về trò chơi và không biết đó là trò gì? Đó là trò chơi sờ tay để nhận ra ba mẹ. Các ba mẹ sẽ xếp thành một hàng . Các con và các ba mẹ sẽ được bịt mắt lại và các con sẽ tự tìm ba mẹ của mình. Ai nhận đúng sẽ được phần thưởng. Hay quá , hay quá! Trò chơi diễn ra và tôi đi tìm tay của mẹ tôi. Cố lên, cố lên! Khi đi ngang qua và sờ tay của mẹ (tôi nhận ra ngay), chắc là mẹ đã nghĩ đây chính là tay tôi rồi, chắc chắn nó sẽ nhận ra mình ngay . Vì khi đi qua mẹ đã nắm tay tôi rất chặt. Nhưng tôi đã nhẹ nhàng viết lên tay chữ mẹ mà mẹ không hề hay biết.

Hết giờ! Mẹ, ba, ôi em  nhầm ạ, ối e thua mất rồi . Và tôi cũng không là ngoại lệ1 Mẹ tôi nhìn xung quanh tìm tôi . Nhìn thấy khuôn mặt mẹ, tôi đoán chắc rằng mẹ đang rất thất vọng về tôi lắm đây. Cô MC nói: Vậy là chúng ta có bốn cặp mẹ con chiến thắng, các em hãy cho cô biết  làm thế nào để các em nhận ra ba mẹ của mình nhé.

Tay của mẹ em có một chiếc nhẫn ở ngón út ạ, Tay mẹ em rất mềm và rất quen thuộc với em ạ, còn tay mẹ em có mùi thơm không lẫn với ai được ạ! Về tới nhà, tôi ủ rũ nói với mẹ: Mẹ, mẹ đừng trách con nhé! Thực ra con nhận ra mẹ ngay. Vậy tại sao con không đứng ở trước mặt mẹ? Tại nếu con đứng trước mặt mẹ  thì cô giáo chắc chắn sẽ hỏi tại sao con nhận ra mẹ? Nếu con  nói rằng vì tay mẹ bị chai sạn, phồng  rộp thì con sợ sẽ làm mẹ buồn. Thay vào đó con chỉ viết chữ mẹ vào tay để mẹ biết thôi! Mẹ tôi nhìn vào tay của mình, mắt rưng rưng nước mắt. Nhưng bây giờ  con nghĩ lại, tại sao con lại trả lời  thế, đáng lẽ con phải trả lời vì tay của mẹ là đôi tay cứng ráp, đôi tay chứa chán yêu thương với con từ tấm bé .Vậy nên kiểu gì con cũng nhận ra mẹ . Con biết  con đã làm mẹ buồn, giá quay ngược thời gian con sẽ làm cách đó. 

Con ... con... xin lỗi mẹ! Mẹ ôm tôi vào lòng nói:Không sao mẹ không trách con đâu. Mẹ từ hào về con, con gái yêu của mẹ. Tôi biết tôi rất đáng trách khi đã không nhận ra mẹ. Từ sau câu chuyện đó, tình yêu của tôi dành cho mẹ mỗi ngày lại càng lớn hơn nữa. Tôi muốn nói lời cảm ơn và xin lỗi tới mẹ. Cảm ơn mẹ vì đã không trách con, xin lỗi mẹ vì con đã vô tâm không nhận ra mẹ. Tình yêu của mẹ đối với tôi giống như vòng tròn, không có khởi đầu cũng không có kết thúc. Nó dung dị mà vĩ đại, tự nhiên mà mạnh mẽ vô cũng. Mẹ và tình yêu của mẹ như con suối dịu dàng chảy trôi khắp sinh mệnh chúng ta, cho chúng ta ấm áp, sức mạnh. Tình mẫu tử cao như mây trời, rộng như biển lớn. Chúng ta chẳng thế nào đong đếm được tình yêu của người mẹ dành cho đứa con của mình cả. Tình yêu của mẹ tôi là yên bình. Nó không cần bạn phải đạt được, nó cũng không cần bạn phải xứng đáng. Mẹ luôn giành cho tôi những tình yêu âm thầm, lặng lẽ như mạch nước ngầm trong lành đi theo suốt cuộc đời con. Vòng tay mẹ chính là chiếc nôi tuyệt nhất để vỗ về tâm hồn con. Có một tình yêu thương cao cả và vĩ đại nhất trên đời, không phai nhạt theo tháng năm, đó là tình yêu của mẹ tôi giành cho tôi. Những vất vả mẹ chưa kể, nhưng muộn phiền mẹ chưa một lần nói ra, những cô đơn mẹ luôn để lại trong lòng, tất cả cả chỉ vì tôi, chỉ vì  tôi mà thôi. Đâu đó từng có người nói rằng: "Trên đời này có một kiểu tình yêu cho 99% nhưng chỉ nhận lại được 1% ". Và tình yêu đó không phải một thứ tình cảm nào khác ngoài tình thương của mẹ, bạn có biết không? Vì vậy hãy biết trân trọng, thương yêu mẹ cha của mình, dù mẹ cha có già cả, có nghéo khó cũng đừng khinh thường mà vứt bỏ, bởi đó là đạo làm con cần phải hiểu!

Trần Thị Thảo Linh

The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia.

Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.

Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/5 tại địa ch ỉione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Cốc cốc cốc! Tôi ơi có đó không?

Mảnh chiều vỡ vụn trên từng nẻo đường, hoàng hôn ngã xuống về miền xa thẳm. Những gì còn lại là một màn đêm lạnh ngắt, hồ như nuốt trọn những ý niệm tươi sáng của người khách bộ hành…

Không đề tháng bảy

Bài thơ tôi viết kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27/7, là nén hương tưởng nhớ đến những thế hệ cha, anh đã cống hiến công sức và thanh xuân cho Tổ quốc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.  

Dưới bóng bồ đề

Tôi vẫn giữ cho mình thói quen đọc Tâm kinh mỗi ngày vì tôi nhớ bà, nhớ nụ cười cuối cùng trước lúc ra đi của bà.

Đôi cánh ẩn hình

Tít…tít…tít…tít…tít, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với tiếng máy đo nhịp tim nhàm chán.

Đơn vị thực hiện