Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Đôi cánh ẩn hình

Tít…tít…tít…tít…tít, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với tiếng máy đo nhịp tim nhàm chán.

Mang đôi mắt thâm quầng và thân thể mệt mỏi vì thức trắng cả đêm để viết luận về bệnh lí lâm sàng, tôi đến bệnh viện để tiếp tục một ngày khác trong kì thực tập của mình. Tôi đang theo học ngành điều dưỡng ở Úc, một ngành nghề mà sau khi tốt nghiệp. Tôi sẽ trở thành "thiên sứ áo trắng" trong miệng của mọi người. Nhưng ít ai hiểu được, thiên sứ cũng có lúc mất đi đôi cánh. Khi áp lực bài vở ở trường và thực tập kéo dài ập đến, tôi loạng choạng lê từng bước về phía trước, mệt mỏi và hoang mang kinh khủng.

Khi tôi tưởng rằng mình sẽ cứ lao đi trên con đường này một cách vô hồn, tôi gặp được Michael. Michael là một bệnh nhân tôi phải chăm sóc khi đi thực tập ở khoa xương khớp. Cậu cũng trạc tuổi tôi với mái tóc nâu đỏ và khuôn mặt góc cạnh điển hình của người phương Tây. Michael nhập viện vì gãy xương và tổn thương dây thần kinh nửa người dưới do tai nạn xe, khiến nửa thân dưới của cậu bị liệt, tạm thời hoặc vĩnh viễn. Có thể những dòng này sẽ khiến một người bình thường như bạn rất đau lòng vì sự tàn nhẫn của số phận, nhưng tôi đã quá quen, quen đến mức không còn cảm giác gì cả, vì tôi biết con người có thể yếu đuối đến mức nào trước bệnh tật.

Ngày đầu tiên nhận bệnh, tôi máy móc kiểm tra tri giác của chân Michael theo giấy tờ được kẹp trong hồ sơ giường bệnh. Tôi liên tục hỏi: "Cậu có tri giác ở chân không, có thể cử động không, chân cậu có cảm giác gì khác thường không?". Michael rất dễ thương, cậu trả lời hết những câu hỏi của tôi với nụ cười hòa nhã. Sau khi làm hết kiểm tra cho tất cả các bệnh nhân, tôi bị cô hướng dẫn thực tập sinh lôi sang một bên mắng xối xả: "Em có đọc kĩ hồ sơ giao ban trước khi nhận bệnh không vậy? Chân của Michael đã mất tri giác và không cử động được hơn 2 tuần rồi. Nếu quan tâm đến cảm xúc bệnh nhân, em chỉ cần hỏi chân cậu ấy có gì thay đổi không là được. Người ta đã bị liệt rồi mà em rờ đông rờ tây chân của người ta gần nửa ngày trời, nếu là em thì em có cảm giác gì?". Tôi tức lắm nhưng đành im lặng cho qua, vì cô là người đánh giá đậu rớt cho tôi cuối đợt thực tập.

Michael dần trở thành gia vị ngọt ngào trong những ngày tháng thực tập vô vị của tôi. Cậu là một người đầy nghị lực, tuy phải nhập viện điều trị nhưng cậu vẫn xin trường cho học và nộp bài tập online. Cứ mỗi ngày lướt qua giường bệnh của Michael, tôi lại thấy cậu gõ máy tính viết luận hoặc thiết kế, vẽ vời (Michael là sinh viên khoa đồ họa).

Ngoài việc không cử động được đôi chân và có đủ loại máy móc gắn vào người, Michael chẳng có vẻ gì là một bệnh nhân cả. Cậu cũng giống như những người trẻ tuổi khác, thỉnh thoảng gọi gà rán, pepsi mang đến tận giường bệnh rồi vừa ăn vừa coi phim. Chăm sóc Michael được nửa tháng, tôi phát hiện cậu chàng rất ghiền series phim "Gossip Girls".

Tôi cũng là một fan bự của series này nên thỉnh thoảng tôi sẽ dừng lại để "tám" với Michael đôi chút nếu công việc không quá bận rộn. Chúng tôi nói với nhau đủ chuyện trên trời dưới đất về nội dung phim, đặc biệt, hai đứa đều ngưỡng mộ tình yêu sâu đậm mà Chuck dành cho Blair, nhưng lại tức cô nàng Blair không biết trân trọng và mãi đi tìm kiếm bạch mã hoàng tử xa lắc xa lơ của mình. Dần dần, tôi thích nói chuyện với Michael, nụ cười của cậu giống như một ánh mặt trời ấm áp và xán lạn trong cuộc sống mù sương của tôi.

Thời gian thấm thoát trôi đi, khi tôi tưởng rằng bản thân sẽ kết thúc thực tập một cách yên bình thì một chuyện kinh khủng xảy ra: tôi bị trường kỉ luật vì không kiểm tra thông tin bệnh nhân trước khi cho thuốc. Tôi nhận được một bản cảnh cáo từ trường, nói rằng tôi sẽ bị giám sát chặt chẽ trong lúc thực hành cho thuốc từ đây đến cuối kì thực tập, nếu tôi còn cho thuốc ẩu tả như vậy thì chuẩn bị cuốn gói về nước đi là vừa. Tôi sụp đổ, tôi có thể bật khóc mọi lúc mọi nơi, và tôi bắt đầu mất ngủ. Tôi sợ phải đối mặt với một tương lai mịt mù khi lở dở việc học, sợ phải đối mặt với nỗi thất vọng nặng nề của ba mẹ tôi. Việc này khiến tôi bị suy nhược tinh thần nghiêm trọng, vì thế tôi tính đến chuyện bỏ học. Dù ba mẹ khuyên bảo hết lời nhưng cũng không ngăn được quyết định cuối cùng của tôi: nộp đơn xin thôi học khi kết thúc kì thực tập.

Vào ngày thực tập cuối cùng, tôi lại được phân công chăm sóc Michael. Hôm đó cũng là ngày cuối cùng mà thành phố nơi tôi ở bắn pháo hoa vào mỗi tối để mừng lễ EKKA. Michael cười và hỏi tôi: "Tôi biết hôm nay là ngày cuối cùng cậu ở đây rồi, coi pháo hoa lần cuối với tôi được không?", tôi đã đồng ý. Đúng 8 giờ, từng chùm tia sáng lấp lánh nở rộ giữa trời đêm, vòng đu quay của công viên giải trí ở xa bắt đầu chuyển động. Cảnh tượng hoạt náo, rực rỡ ấy chỉ cách chúng tôi một lớp kính bệnh viện, nhưng cả hai đều ngỡ rằng nó cách chúng tôi cả một thế giới. Hai người chúng tôi, một người hư tổn về tâm hồn, một người hư tổn về thể xác, được liên kết với nhau một cách kì lạ bởi những chùm ánh sáng rực rỡ nhưng chóng tàn ấy. "Thật đẹp đúng không?", Michael hỏi tôi, "Tối nào tôi cũng nhờ các chị điều dưỡng kéo rèm ra cho tôi ngắm đấy, tôi nghĩ cậu sẽ thích".

Rồi cậu nhìn thẳng vào mắt tôi: "Có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa, nên tôi muốn nói cho cậu biết: Cậu là người chân thành nhất mà tôi từng gặp. Những người khác đều thương hại tôi, sợ tôi tổn thương vì đôi chân bị liệt. Chỉ có cậu, cậu không tránh né, cậu coi tôi như một người bạn thật sự, đối xử với tôi như những người bình thường khác. Cậu cũng giống như pháo hoa vậy, đều là hy vọng của tôi". Vào khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu rằng: người thanh niên trước mặt tôi đang bấu víu vào sự đẹp đẽ và rạng rỡ của pháo hoa để tiếp tục sống.

Nhưng, cậu ví tôi như pháo hoa ư? Tôi chỉ là một đứa con gái bình thường đang vật lộn với cuộc sống của chính mình, làm sao tôi có tư cách đem lại niềm tin và hy vọng cho người khác? Tiếng nổ lụp bụp của những tia pháo hoa cuối cùng đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, cả bầu trời bừng sáng lên thành một vùng mộng ảo, đó cũng là lúc tôi nghe thấy câu nói cuối cùng của Michael: "Tạm biệt, Linh. Hãy tin tưởng vào bản thân mình nhé".

Sau ngày hôm đó, tôi lặng lẽ xé đơn xin thôi học, chấp nhận kỉ luật của trường và cố gắng hoàn thành hết chương trình đại học. Có lẽ rất lâu sau này, khi tôi đã làm điều dưỡng được rất nhiều năm, Michael sẽ luôn là bệnh nhân mà tôi không thể quên. Nhiều người nghĩ rằng những "thiên sứ áo trắng" như tôi là người dùng đôi cánh của mình để mang bệnh nhân ra khỏi bể khổ của bệnh tật. Nhưng Michael mới chính là đôi cánh của tôi, cậu giúp tôi hiểu được ý nghĩa của con đường mình đang đi, cậu cho tôi thấy những tác động to lớn mà một điều dưỡng nhỏ bé như tôi mang lại. Tôi sẽ luôn trân trọng và nhớ về đôi cánh ấy, dù nó luôn ẩn hình trong mắt người đời.

(Tên nhân vật đã được thay đổi để bảo mật thông tin cho bệnh nhân)

Đặng Gia Linh

The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia.

Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.

Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/5 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Cha - người tuyệt vời nhất

Tuy cha chỉ ở bên tôi 18 năm nhưng đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với tôi. Hình ảnh cha luôn ghi sâu trong ký ức của tôi, không thể nào quên.

Hai mươi

Tuổi hai mươi của tôi nhẹ nhàng và vui vẻ, tôi làm điều mình thích, tôi không quan tâm người khác nói cuộc sống của tôi tẻ nhạt. Bởi vì họ không phải là tôi.

Bánh tét lên trời

Bà ngoại già đã nghỉ chân sau khi ghé ngang qua trần gian, chỉ còn Tư Bền mình bên nơi cõi tạm...

Đơn vị thực hiện