Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Cốc cốc cốc! Tôi ơi có đó không?

Mảnh chiều vỡ vụn trên từng nẻo đường, hoàng hôn ngã xuống về miền xa thẳm. Những gì còn lại là một màn đêm lạnh ngắt, hồ như nuốt trọn những ý niệm tươi sáng của người khách bộ hành…

Phải chăng, càng lớn người ta càng thấy cuộc sống này ngột ngạt, bức bối?

Phải chăng, những âu lo của tuổi chênh vênh đã cướp đi bao mộng ước đẹp đẽ một thời ấu thơ?

Đúng, người mà tôi không thể quên là chính tôi của thuở tấm bé. Tôi nhớ lần đầu khi tôi vấp ngã, mẹ ở trước mặt cười hiền và bảo: "Tự đứng dậy nào cô gái của mẹ". Tôi nhớ bức tranh đầu tiên mà mình hoạ nên, ở đó có cây, có nhà, có mặt trời vẽ tận góc giấy, ngây ngô và nguệch ngoạc, song lại tràn đầy gam màu sáng tươi. Tôi nhớ mình từng khóc òa lên khi biết chú chó tôi yêu vô cùng đã bỏ tôi mà đi. Tôi nhớ, nhớ và nhớ rất nhiều về những ký ức xưa cũ, về phiên bản nhỏ bé của chính mình, khờ dại mà trong trẻo. 

À thì ra, giữa thế gian muôn trùng hỉ nộ ái ố, thứ khó mua nhất không phải là vàng, cũng chẳng phải kim cương, mà chính là hồi ức. 

À thì ra, đã từng có thời tôi ngây ngô như thế. Cứ ngỡ bàn tay bé nhỏ của mình có thể nắm trọn cả bầu trời.

À thì ra, cuộc sống đã từng rất bao dung tôi, bản thân cứ lớn lên mà chẳng phải trải qua mấy mươi sóng gió nào cả.

Cứ thế, tôi ngã vào hành trình trở thành người lớn, nơi buộc tôi phải phá bỏ cánh cửa an toàn của bản thân để vẫy vùng giữa biển sâu.

Ngợp giữa vô cùng, tuổi trẻ của tôi bắt đầu với những chênh vênh. Hồ như đứng trên con thuyền cỡ nhỏ nơi ngã ba dòng chảy. Bơ vơ. Lạc lõng. Chẳng biết đến lúc nào sẽ bị nước cuốn ra miền không gian đại dương rộng mở. Và rồi lại tự hỏi, biển cả sẽ chào đón mình như thế nào nhỉ? Một cách lặng lẽ, êm đềm, với những cơn gió mát lành thổi đi hết thảy những sầu, những tư. Hay là bằng cách khác khắc nghiệt hơn, chống chếnh hơn, với từng đợt sóng xô bồ lật úp khiến tôi mệt nhoài với sự "lớn"? 

Tôi cứ nghĩ những người ở tầm tuổi như tôi sẽ có cảm giác đó. Nhưng rồi tôi nhận ra, bất cứ ai, ở bất cứ độ tuổi nào, cũng đều có chút chông chênh trong lòng dù ít hay nhiều. Có hay chăng những đứa trẻ vừa lọt lòng là trường hợp ngoại lệ. Nhưng thời gian nào có quay trở lại, những đứa trẻ một ngày nào đó rồi cũng sẽ không còn là những đứa trẻ nữa. Và rồi, 17 tuổi tôi ngồi đây để ôm niềm mơ được trở lại miền kỉ niệm cũ xưa.

Tôi sống bằng nỗi nhớ, nhưng chẳng phải vì thế mà tôi quên mất bản thân của hiện tại. Tôi hoài niệm để biết mình là ai, tôi nhìn con người bé bỏng ấy để thấu rõ ước mơ của chính mình thuở nhỏ như thế nào. Bởi bố từng bảo tôi rằng nghề nghiệp mà con thích làm từ hồi bé chính ra là thứ đáng trân quý nhất, lúc ấy chẳng vướng chút bận tâm của cuộc sống nhiễu nhương, đôi cánh của con được thoả sức tung bay khắp mọi nẻo đường. 

Tới tận giờ, tôi vẫn đang miệt mài sống một đời trọn vẹn, tôi không thể để cô bé 7 tuổi thất vọng về cô bé 17 tuổi này được. Dù sao thì cũng phải sống tốt, chạy đua cũng được, nghỉ ngơi cũng được, miễn là tâm thấy an yên. Đừng để đến khi "75 tuổi được chôn cất" mới nhận ra mình đã "chết ở tuổi 25". Đừng, xin đừng khiến sự tồn tại của bản thân trở nên vô nghĩa. 

Bởi như Gamzatov từng nói: "Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục, tương lai sẽ bắn anh bằng đại bác". Trân trọng từng khoảnh khắc đời mình chính là nguồn nước trong trẻo nhất tưới mát tâm hồn ta. Bạn không thể quên chính bạn thuở nhỏ, tức là bạn biết cách trân quý và yêu lấy bản thân mình. Khi đó, bạn cũng sẽ thấu rõ cách yêu thương mọi người, và dĩ nhiên là, được mọi người thương yêu?

Tàu chuẩn bị đi qua ga tuổi trẻ, mong các lữ khách chuẩn bị hành trang đầy đủ để bước tới hành trình mới. Tạm biệt toa tuổi thơ nhé, tôi lên đường đây...

Đàm Thị Xuân Giao

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Hai mươi

Tuổi hai mươi của tôi nhẹ nhàng và vui vẻ, tôi làm điều mình thích, tôi không quan tâm người khác nói cuộc sống của tôi tẻ nhạt. Bởi vì họ không phải là tôi.

Không đề tháng bảy

Bài thơ tôi viết kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27/7, là nén hương tưởng nhớ đến những thế hệ cha, anh đã cống hiến công sức và thanh xuân cho Tổ quốc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.  

Cha - người tuyệt vời nhất

Tuy cha chỉ ở bên tôi 18 năm nhưng đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với tôi. Hình ảnh cha luôn ghi sâu trong ký ức của tôi, không thể nào quên.

Bánh tét lên trời

Bà ngoại già đã nghỉ chân sau khi ghé ngang qua trần gian, chỉ còn Tư Bền mình bên nơi cõi tạm...

Con buồn bã mỗi mặt trời đi qua

Bố mẹ đã đưa em trai đi khám bệnh, tôi vào phòng mẹ kiếm tìm tài liệu thì phát hiện một cuốn nhật kí giấu kín trong những chồng sách. Tôi tò mò mở ra xem.

Đôi cánh ẩn hình

Tít…tít…tít…tít…tít, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với tiếng máy đo nhịp tim nhàm chán.

Đơn vị thực hiện