Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Bánh tét lên trời

Bà ngoại già đã nghỉ chân sau khi ghé ngang qua trần gian, chỉ còn Tư Bền mình bên nơi cõi tạm...

Lâu lâu lại thấy ông già khắc khoải nhắc nhớ về nhỏ con gái tên Thương, thằng bé út tên Thà. Không biết hai đứa nhỏ có nhớ? Về cái thời mà "người dưới quê mình" còn thương - nhau - thật - thà.

Trời đã vào hè, nắng cháy rộc xác ve sầu. Đằng đó, đương có hai đứa nhỏ leo qua rào, tay nắm chặt mấy tàu lá chuối tươi mặc kệ vạt áo đã toạc ra vì gai mắt mèo. Tư Bền lỏn xỏn rót trà đá vào cái ly cối rồi ngửa cổ tu đánh "khà" một tiếng:

- Bây chặt lá về cho bà Tám đặng gói bánh tét nữa hả?

Đứa con gái nhỏ phủi bông cỏ gà trên tóc rồi tất tả dắt díu thằng em chạy về cho kịp giờ cơm trưa. Nó vẫn không quên ngoái đầu nói với lại:

-  Dạ tụi con dìa. Ngoại con cám ơn ông Tư nhiều, chiều mai ngoại con luộc xong bánh tét con mang sang cho ông Tư mấy đòn. Nghe!

Con nhỏ để lại tiếng "Nghe" ngọt như đường phổi trước khi mất hút sau mấy rặng trâm bầu.

Hai mái đầu hoe nắng chạy dọc hàng cau đầu ngõ, chưa thấy người mà tiếng gọi "ngoại ơi ngoại" đã văng vẳng đầu hè. Bà Tám đương hâm nồi cá kho cạnh nồi canh chua bông so đũa, ló đầu ra vừa rầy vừa cười:

- Mụ nội bây nha, hai bây đi xin chút xíu lá mà tới trưa trời trưa trật. Vô lẹ phụ ngoại dọn cơm trưa rồi đi ngâm nếp, ngâm đậu đặng còn gói bánh!

Mà chỉ dám rầy "mụ nội" thôi, chứ kêu mụ ngoại thì đặng đừng lắm. Tự nhiên nghe nó cứ xa xôi, kiểu ở đâu đâu, cháu của ai chứ tụi nhỏ hổng phải cháu mình, sợ đâm ra chạnh lòng. 

Thật ra hai đứa nhỏ cũng không biết "mụ nội" là ai khi hai chị em đã ở với ngoại từ lúc đỏ hỏn, người ta nói má tụi nó lên thành phố làm ăn, rồi biền biệt. Chỉ còn bà già miền Trung gánh mẹt bánh tét ra chợ chắt chiu từng đồng, xin chút nước gạo về đút cho thằng bé út đói sữa khóc đến lả người.

Ngày trước nhà có nuôi gà, mà không biết bà Tám đi gom được ở đâu chục hột vịt lộn về cho ấp. Trứng nở. Gà mẹ đi trước dẫn đàn vịt con theo sau, thấy ngộ, Út Thà hỏi ngoại:
- Không phải con nó mà nó còn nuôi, sao má bỏ tụi con vậy ngoại?!

Ôm hai đứa nhỏ vô lòng, bà già thủ thỉ:
- Ở với ngoại, ngoại thương là được".

Cái tâm thương cháu nhỏ là cái gì đó rất riêng của mỗi người già. Vậy nên bà ngoại già với cái tâm ấy cứ gom hết về, rồi nuôi dạy đàn cháu nhỏ lớn lên cùng những nồi bánh thơm mùi nếp mới. Cho tới ngày sắp nhỏ chuyển lên thành phố, giống như con-gái-của-ngoại.

Hôm kia, Hai Thương gọi điện cuối tuần chị em nó thu xếp công việc về thăm ngoại. Tối đó, bà già trở mình thao thức rồi bật dậy lui cui ngâm đậu, ngâm nếp. Trời chưa hửng sáng ngoại đã quày quả sang nhà Tư Bền.

- Út Thà, Hai Thương tụi nhỏ sắp về thăm tui rồi. Trên thành phố công chuyện bận dữ mà hai chị em cũng ráng về thăm bà ngoại đó nghe!

Ngoại rổn rảng khoe với Tư Bền sau khi tiện tay cắt mớ lá chuối về gói bánh. Ngoại móm mém nở nụ cười, thời gian in hằn vết chân chim nơi đáy mắt tục. Có điều, nồi bánh vừa luộc xong còn chưa tàn than thì cái Thương báo công ty họp đột xuất, Út Thà thì tăng ca nên chắc khi nào thư thả thì về luôn một thể.

Vậy nên bà già nhà quê mắt đã mờ đục cứ ra vô trước bàn gỗ cạnh giậu trâm bầu, tay mân mê mấy lát bánh tét mới phơi được một nắng. Phơi đặng để dành, biết đâu tuần sau, sau nữa hai đứa nhỏ lại về?

Trời bất chợt đổ mưa. Vừa mới nghe mùi hơi đất bốc lên ngai ngái, ngoại đã quờ quạng chạy ra sân bưng mấy cái tấm phên tre phơi bánh vô hiên, mà không có kịp.

- Miếng này để dành cho Út Thà, miếng này để dành cho bé Hai. Sắp nhỏ gần về, mưa ướt, bánh nổi mốc không có cái cho hai đứa chiên ăn.

Ngoại vừa lẩm bẩm một mình, mà mếu máo như khóc, vừa quýnh quáng run run tay che mưa cho mấy cái phên.

Cái câu "sắp nhỏ gần về" cứ nhỏ dần rồi im bặt, trôi biệt tăm theo tiếng mưa nặng hạt gõ trên mái ngói lưu ly. Nước mưa giọt ngắn, giọt dài lăn vào khóe mắt mờ đục của bà già, cứ thế ầng ậng chảy xuôi ra theo mấy vết đồi mồi, có lẽ là nước mưa.

- Sắp nhỏ thích ăn cái này lắm. Hai Thương thích ăn tét chuối chứ không thích ăn tét đậu, mà phải làm chuối sứ chứ chuối hột thì chỉ chê. Còn Út Thà thích hết, thằng nhỏ dễ ăn, dễ nuôi nhứt cái xứ này.

Ngồi trên bậu cửa ngó trân ra bờ rào, một tay vẫn giữ khư cái phên bánh, tay kia ngoại cố dụi mắt. Đặng ráng nhìn cho rõ, biết đâu lại thấy hai mái đầu nho nhỏ lấp ló chạy dọc bờ rào, tay quơ mấy tàu lá chuối hồ hởi gọi "ngoại ơi ngoại" như ngày xưa. Lúc cả thế giới của tụi nhỏ chỉ có ngoại cùng mấy đòn bánh tét, nên ngoại có thể ôm trọn hai chị em vào lòng mà nuôi lớn lên cùng những nhơn nghĩa xóm làng.

Có điều bây giờ thế giới của hai đứa nhỏ rộng rinh, vậy mà không còn chỗ cho ngoại nữa. Dù ngoại cứ miệt mài làm bánh, vẫn đợi chờ hay nhắc nhớ. Tại vì ngoại sợ cho đến một ngày, trong trí nhớ của Út Thà hay Hai Thương, vị của thứ bánh quen thuộc, hay "bà Tám của sắp nhỏ" bỗng mơ hồ như lớp hơi nước đằng sau cửa kính. Càng cố làm cho rõ, lại càng ảm đạm, mịt mờ. 

Trước khi hai đứa nó kịp về thăm thì cứ mấy bận ra vô như vậy, bà ngoại già té từ bậu cửa té xuống. Mấy lát bánh tét khô vẫn còn treo trên chái bếp.

Ngày về, Hai Thương với Út Thà cũng không biết ngoại có giận tụi nó không? Tại từ giờ tụi nó cũng hết được nghe bà Tám rầy, như-hồi-xưa. 

Nhưng chắc là không, tại người già cũng dễ tha thứ, kiểu như nhớ trước quên sau nên có hờn giận ai lâu bao giờ. Nước mắt thì chảy xuôi chứ mấy đời chảy ngược!

Lúc di quan mưa trắng trời trắng đất, hai đứa ngoái đầu lại nhìn ngoại lần cuối. Những hoài niệm bị chôn chặt trong một góc nào đó của tâm hồn nay đã được đào lên. Tụi nó nhớ về nồi bánh tét thơm mùi lá mới, về cái gáo dừa còn lành lặn ngoại phơi nắng đặng làm đồ múc nước, hay gom từng vụn tóc của Hai Thương rồi búi thành cái đầu tóc mượn: "Để dành lại sau này cho má mày, nếu má mày về!"

Người ta còn thấy một bà ngoại già quày quả giữa đứng bóng dắt thằng cháu đi mắng vốn nhà người ta, con cháu nhà ai mà đánh đánh cháu bà Tám! Những thứ nhỏ nhặt gắn liền với ngoại không thể nào nhớ mặt đặt tên được. Nhưng nó cứ như lửa cháy âm ỉ, bởi mỗi lần nhớ đến tự nhiên nghe cái gì đó nhoi nhói, râm ran...

Tiếng ai đó hẩy cái võng ru con nghe văng vẳng: "À ơi, hoa cải lên trời, cây chi ở lại chịu đời đắng cay, chịu đời đắng cay".

Huỳnh Đặng Minh Hân

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

 

Bài khác

Đôi cánh ẩn hình

Tít…tít…tít…tít…tít, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với tiếng máy đo nhịp tim nhàm chán.

Tràn

Chỉ cần có chị em tôi ở cạnh, mọi khó khăn ở cuộc đời này mẹ luôn có thể sắp xếp về an yên

Dưới bóng bồ đề

Tôi vẫn giữ cho mình thói quen đọc Tâm kinh mỗi ngày vì tôi nhớ bà, nhớ nụ cười cuối cùng trước lúc ra đi của bà.

Con buồn bã mỗi mặt trời đi qua

Bố mẹ đã đưa em trai đi khám bệnh, tôi vào phòng mẹ kiếm tìm tài liệu thì phát hiện một cuốn nhật kí giấu kín trong những chồng sách. Tôi tò mò mở ra xem.

Cốc cốc cốc! Tôi ơi có đó không?

Mảnh chiều vỡ vụn trên từng nẻo đường, hoàng hôn ngã xuống về miền xa thẳm. Những gì còn lại là một màn đêm lạnh ngắt, hồ như nuốt trọn những ý niệm tươi sáng của người khách bộ hành…

Đơn vị thực hiện