Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Thương nhớ mùa hạ

Tất cả hình ảnh thân thương của nó tôi giấu sâu vào tâm thức, cố gắng sống thật ý nghĩa để ở bên kia nó cũng sẽ mỉm cười gọi tôi hai tiếng “anh hai”. 

Mùa hè năm 2001 là mùa hè giá buốt nhất trong suốt cuộc đời tôi, đó là lần cuối tôi thấy nhóc em của mình. Nó nằm đó bên bờ sông Vàm Cỏ, bên cạnh bốn đứa trẻ ngây thơ khác. Chúng nó rủ nhau đi bơi và vĩnh viễn nằm lại nơi bờ sông hiu hắt đó.

Trời mùa hè năm ấy oi nồng đến kỳ lạ, vườn rau nhà tôi năm ấy, đất nứt nẻ khô cằn, giàn mướp cũng xơ xác, tôi vẫn nhớ những trưa hè hai anh em chơi con quay, chơi ông thụt cò ke...cùng lũ trẻ hàng xóm, tiếng cười rộn rã của nhóc em như vẫn còn vang vọng đâu đây. Nó nhỏ hơn tôi bảy tuổi nhưng lúc nào cũng nhường nhịn khi bị tôi trêu chọc thậm chí tôi còn ăn hiếp nó rất nhiều mỗi lần làm lỗi hay đổ thừa cho nó. Má tôi sinh nó khi đã lớn tuổi nên nó èo uột từ bé dáng người nhỏ thó, gầy gò, lớn lên một chút lúc nào cũng lẽo đẽo theo tôi cứ "anh hai ơi, anh hai à" thiệt tội. Mà tôi khi ấy thì nhấm nhẳng, nó làm gì má cũng bênh còn tôi toàn bị mắng nên tôi có phần ác cảm với nó. Bảy năm tôi sống, tất cả đều đổ dồn yêu thương cho tôi nên từ khi nó ra đời tôi cảm thấy nó như kẻ thù tranh giành má với mình vậy. Cha tôi là thợ hồ đi biền biệt má thì bán bánh bò ngoài chợ cũng đi suốt cả ngày, thằng nhỏ giao tôi giữ, tôi tha nó khắp hang cùng ngõ hẻm, lếch thếch, lôi thôi nên nó bám tôi lắm. Lớn thêm chút tôi với nó trưa nắng chang chang đi ra đồng mót củi cho má nấu bánh, hai anh em đầu trần chân đất leo lên mấy cây bạch đàn bẻ cành khô, lội xuống mương vớt từng cây củi mục, rảnh rảnh lại leo cây bần hái trái về cho má nấu canh, giá như tuổi thơ cứ êm đềm từng ngày như thế thì tốt biết bao.

Nó nhỏ quắt nhưng thông minh và học giỏi nức tiếng, không đi học thêm nhưng năm nào nó cũng nhận phần thưởng xuất sắc giấy khen dán đầy trên vách, còn tôi thì ham chơi, học kiểu được lên lớp là cùng nên cha má tự hào và đặt hy vọng vào nó thiệt nhiều.

Tám tuổi nó thích học đàn rồi theo lớp biểu diễn ở cung thiếu nhi của quận, ban đầu thấy nó có năng khiếu nên cha với má mừng lắm thấy nó lên tivi còn khoe khắp xóm "thằng Chinh con tui đó nó đứng phía trước kìa, đó đó nó ca hay lắm nghen". Rồi chừng một thời gian cha thấy nó có phần ẻo lả như thích chơi những gì nhỏ nhẹ, nói năng lí nhí còn thích đồ con gái cha giận run khi nghe người xung quanh chọc ghẹo nó "thằng bê đê" cha đánh nó rồi bắt nó sửa, cấm nó không được đi hát nữa. Nó buồn thiu nhưng không dám cãi lời, nó có đôi mắt to tròn trong veo nhưng lúc nào cũng buồn rười rượi gương mặt nó luôn làm người đối diện có cảm giác nó chịu đựng và giằng xé rất nhiều như một điềm báo về số mệnh ngắn ngủi của nó vậy, năm đó nó chỉ mới chín tuổi.

Từ dạo đó, nó lặng lẽ lắm ít nói ít cười vẫn cùng tôi đi hốt xác mía về phơi, vẫn nhào bột phụ má làm bánh, vẫn ngồi vắt vẻo sau xe đạp để tôi chở đi học, nó như dây mướp bám vào giàn để mọc, cuộc sống nhọc nhằn nhưng nó lúc nào bình thản, áo quần mặc cũng toàn đồ cũ của tôi hoặc đồ đi xin, cả đời nó chưa bao giờ được hưởng sự sung túc. Khi đó tôi đã bớt ghét nó, thậm chí, còn thấy nó giống như đứa em gái bấu víu vào anh trai để tồn tại, lần đầu tiên trong đời tôi bắt đầu thấy thương nó, năm đó nó mười tuổi.

Nó rất thích ăn mủ gòn với hạt é. Năm nào đến hè tôi cũng đi cạo mủ gòn về ngâm rồi pha hạt é đập nước đá để hai anh em ăn chung, mủ gòn sừng sựt quyện với nước đường thêm chút lạnh của đá bào ăn ngon nhứt nách. Đối với con nhà nghèo đó là món quà vặt ngon nhất được ăn, vị ngọt mát của nó đến giờ vẫn vương vấn tâm hồn tôi. Sau này, tôi chẳng thể tìm mua ở đâu được mủ gòn như trước để cúng nó vào ngày giỗ, đó mãi là một phần ký ức đẹp mà hai anh em tôi từng có trong đời.

Có lẽ, hè là mùa tôi thích nhất trong năm được nghỉ học đi thả diều, được mò cua bắt ốc ngoài đồng nắng chang chang, hè đi đào khoai lang trộm, lần nào nó dè dặt bảo "anh hai đào ít thôi" là cũng bị tôi quát "mày đạo đức giả vừa thôi không làm thì đứng im đó, lần nào tao đào về cũng ăn đầy họng mà còn bày đặt". Nó im bặt không dám nói nữa. Nói thế chứ lời nói của nó cũng ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, cảm giác bị thằng em lên lớp nên tôi không thèm đào nữa mà đi vớt cá thia lia ở gần đó, đó là mùa hè cuối cùng chúng tôi ở bên nhau. Những mùa hè sau tôi chỉ còn một mình ngước lên trời tìm kiếm bóng dáng nhỏ gầy của nó trong vô vọng, thỉnh thoảng tôi lẩm nhẩm một mình như thể nó đang kề bên cúi xuống nhìn thấy bóng nó thấp thoáng trong dòng nước rồi vỡ tan theo vệt nắng. Tôi thẫn thờ ngồi phịch xuống, nước mắt đã lăn dài tự bao giờ.

Sắp đến sinh nhật nó nên tôi định mua cho nó cái bánh kem bơ mà ngày nào đi ngang tiệm bánh nó cũng níu tôi đứng lại nhìn, nó kể bữa đi sinh nhật nhỏ trong lớp cũng có bánh này ăn ngon lắm, vẻ mặt nó khi kể lại vẫn có chút thòm thèm nhìn phát tội. Tôi nói tiền ăn còn không có ở đó đòi bánh kem, nói vậy chứ tôi quyết tạo cho nó chút bất ngờ, trưa tôi đợi nó ngủ xách cái bao đi lượm bọc ni lông với chai mủ bể chờ bán bỏ heo đất mua bánh. Nhà có hai anh em, tôi hời hợt, vô tâm, cẩu thả bao nhiêu thì nó ngược lại bấy nhiêu, cơm nước, giặt giũ cái gì nó cũng làm gọn hơ. Cha với má vắng nhà suốt nên tôi đùn đẩy việc nấu cơm cho nó để chạy đi chơi với đám thằng Quý, thằng Lâm trong xóm. Bữa nào mùa mưa, củi ướt nó gien bếp hoài không cháy cơm thì nồng mùi khói má về la tôi là tôi quay lại trút giận lên nó, thậm chí, còn gọi nó là "thằng bóng vô tích sự". Nếu trên đời này có thuốc hối hận tôi nguyện sẽ uống hết cuộc đời mình, tôi không biết nó tổn thương đến thế nào khi nghe tôi gọi thế chỉ biết nó càng ngày càng rút vào vỏ ốc sâu của chính mình, tôi không còn biết cảm xúc thực sự của nó nữa, nó giấu kỹ hơn những nỗi đau của riêng mình để chúng tôi không cảm nhận được, không biết bây giờ ở nơi xa nó còn giận tôi không, nếu có thì cũng đáng đời tôi lắm.

Thế rồi một buổi chiều tháng sáu nắng chang chang, một buổi chiều như hàng vạn buổi chiều khác nhưng đó là buổi chiều đen tối nhất, như con dao nhọn đâm vào tim tôi đau nhói. Tôi đang học thì nhận được tin nó chết đuối trên sông khi đi tắm cùng các bạn. Cảm giác run rẩy làm tôi khụy xuống ôm lấy lồng ngực, nghẹt thở vì đau đớn. Nhiều năm về sau, tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác mất người thân đột ngột. Thỉnh thoảng trong giấc mơ tôi vẫn thấy hình ảnh nó chới với giữa dòng sông rồi chìm dần còn tôi chạy trên bờ gào thét đến lạc giọng....Năm đó nó mười một tuổi.

Nó đã ở lại mãi mãi ngụp lặn trong vùng đất tuổi thơ và không bao giờ lớn lên trở thành nghệ sĩ đàn piano như nó hằng mơ ước, chiếc bánh kem bơ cũng chưa từng được có, nó đã không thể trưởng thành để theo đuổi ước mơ riêng, không kịp lớn để nói với cha và những người xung quanh rằng "nó là con người bình thường và nó có quyền sống theo cách nó muốn, dù với hình hài hay tính cách nào thì cũng không ai có quyền quyết định hay dè bĩu nó".

Giàn mướp sau nhà vẫn trổ hoa rực rỡ, cha tôi vẫn thường lặng lẽ ra thăm mộ nó, má tôi vẫn buôn bán ở chợ để không khí đông đúc ồn ào ở đó làm má quên đi những ký ức đau buồn. Má vẫn giữ lại mấy món đồ chơi yêu thích, giữ lại chiếc áo khoác mới duy nhất trong đời má mua cho nó khi đi chợ Châu Đốc, mặc cho người ta bảo không nên giữ lại vì sợ nó mãi vấn vương cuộc đời. Má vẫn lén đem ra hít hà mùi của nó trên đó dẫu cho tháng năm trôi qua trên đó chỉ còn mùi ẩm mốc. Còn tôi đã thoát ra những cảm xúc buồn đau để bước tiếp quãng đời còn lại sống luôn cho cả phần nó, tôi cũng bắt đầu mê đàn và thường dạo những bản nhạc như gửi đến nó lời tâm sự tận đáy lòng. Nó ở bên tôi thật ngắn ngủi nhưng thời gian đó là khoảng trời tuyệt vời nhất của hai anh em, tất cả hình ảnh thân thương của nó tôi gói ghém giấu sâu vào tâm thức, tôi cố gắng sống một đời thật ý nghĩa để ở bên kia nó cũng sẽ mỉm cười gọi tôi hai tiếng "anh hai"!

Lê Hùng Phương

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia.

Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.

Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/5 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

Đơn vị thực hiện