Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Mặt trời nhỏ của tôi

Tình bạn cũng cần nhân duyên, cũng cần có say mê cũng phải là sự cho đi và nhận lại từ cả hai phía.

Cuộc đời mỗi chúng ta là một mắt xích đơn độc, đi trên mỗi con đường khác nhau để đâu đó trên con đường đi ấy vô tình ta chạm phải vào nhau nhờ nhân duyên rồi để lại trong nhau những điều đẹp đẽ và rồi đơn độc bước đi. Tình bạn cũng cần nhân duyên, cũng cần có say mê cũng phải là sự cho đi và nhận lại từ cả hai phía.

Khi bạn thật sự thân thiết với một người bạn sẽ thấy thế giới này trở lên thật đặc biệt. Tại sao chúng ta lại hợp nhau đến thế ở bên nhau bao lâu cũng thấy thiếu. Bạn thân của tôi chủ yếu ở xa tôi, có người thì làm ở thành phố khác, có người lại ở một đất nước khác nhưng có lẽ không vì khoảng cách địa lí mà xa nhau.

Cô ấy đến với cuộc sống của tôi có lẽ để cho tôi thấy con người đơn giản trước kia của mình là như thế nào? Chúng tôi thương nhau, rất thương, tôi chưa từng ghen tị với cô ấy, cô ấy cũng vậy. tôi có thể cảm nhận sự vui mừng của cô ấy mỗi lần tôi gặp chuyện vui, như cảm giác của tôi đối với cô ấy khi cô ấy có ai đó bên cạnh. Có lẽ lâu rồi chúng tôi không nói chuyện dài với nhau, chỉ là những tin nhắn nhanh hoặc đa phần cô ấy chia sẻ những bức ảnh của mình cho tôi, có lẽ cuộc sống hiện tại của tôi khá bận rộn đôi khi cảm thấy mình đã ít nói chuyện đi rất nhiều chỉ để hoàn thành cho kịp công việc. Tự dưng thấy rất nhớ. Chênh nhau 4 tiếng hay hơn thế nữa cũng không thể làm thay đổi tình cảm của tôi với cậu. Chúng ta vẫn có nhau trong đời.

Năm 2016...

Tôi đi du học ở Nga, đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau khi đó tôi vừa hoàn thành xong năm học tiếng của mình và bước sang 4 năm chuyên ngành. Tôi được phân ở cùng phòng với cô ấy , phải nói sao nhỉ ấn tượng của tôi về cô ấy là một cô bạn vô tư hồn nhiên nhiều khi là vô tâm, luôn vui vẻ và hoạt bát khác hẳn với tôi khi đó lại khá trầm tính và hướng nội. Nhiều khi thật sự tôi có cảm giác hơi phiền nhưng tôi biết cô ấy muốn tôi trở thành "con người trước kia" của mình. Cứ như vậy chúng tôi dung hòa với nhau thành một đôi bạn thân nhưng với tôi cô ấy là người nhà.

Vì hồ sơ du học có chút vấn đề trục trặc cho nên năm đó tôi là du học sinh đi muộn nhất của đoàn phải đến học kì 2 tôi mới có thể qua Nga, chính vì điều đó tôi đã áp lực và stress rất nhiều. Tôi còn nhớ có những ngày bản thân chỉ có thể chợp mắt 2, 3 tiếng, tôi không thể ngủ chính xác là không dám ngủ để có thể theo kịp mọi người. Thật may mắn là tôi có thể hoàn thành xong năm học tiếng nga của mình.

Một biến cố lớn xảy ra trong cuộc đời của tôi mà cô ấy dường như đã gắn với tôi như một phần sinh mệnh. Bước vào năm chuyên ngành tôi thật sự sốc khi thấy mình học bao nhiêu cũng không đủ, một lượng kiến thức quá tải từ các môn học với một đứa có vốn tiếng nga ít ỏi như tôi quả thật tôi cảm thấy ngạt thở. Dường như tôi ngày càng stress hơn và dần tôi bị trầm cảm. Tôi vốn không muốn thổ lộ với cô ấy nhưng dường như cô ấy đã biết tất cả.

Cô ấy đã bên cạnh tôi vào những ngày thật tệ của mình như ánh mặt trời chiếu vào nơi tăm tối nhất.  Sức khỏe của tôi càng ngày càng yếu khi bác sĩ chẩn đoán tôi bị suy nhược thần kinh tình trạng nặng, lúc ấy tôi thật sự đã muốn buông xuôi và bỏ mặc tất cả. Cơn đau đầu thường xuyên khiến tôi gầy đi rất nhiều. tôi không thể lên lớp nhưng tôi biết cô ấy đã thay tôi nói với giáo viên về tình trạng của mình, mượn bài vở chép cho tôi mặc dù chúng tôi học chuyên ngành học khác nhau, hàng ngày sau giờ học của cô ấy thì cô ấy còn dành thời gian nấu cơm cho tôi cũng như nói chuyện thật nhiều với tôi. Thật sự lúc đó tôi ghét con người hiện tại của mình. Tôi cảm thấy bản thân mình là gánh nặng của người khác, thật vô dụng điều tôi thấy ân hận nhất là nhiều khi nổi cáu với cô ấy muốn cô ấy không cần quan tâm đến mình. Nhưng sau tất cả cô ấy không bỏ mặc tôi. Tôi thật sự cảm thấy mình là một người may mắn vì có một người bạn tốt như vậy bên cạnh. 

Ngày đó vì có phản ứng lại với thuốc, tôi phải nhập viện, lúc đó tôi ở một mình mà không có cô ấy bên cạnh, tôi rất cô độc và nhớ cô bạn của mình. Dường như tôi thấy mình tệ hơn đến cả việc đi lại cũng khó khăn, lúc đó tôi đã nghĩ đến cái chết nhưng điều thần kì là khi tôi chuẩn bị làm cái điều ngu xuẩn ấy thì chuông điện thoại vang lên là cô ấy gọi đến kéo tôi về hiện tại. Tôi thấy bản thân thật yếu đuối và có lỗi với cô ấy. Tôi đã xốc lại tinh thần của mình, tôi phải khỏe lên đó là cách duy nhất cứu tôi cũng như làm cô ấy yên tâm, cô ấy đã vì tôi mà làm quá nhiều rồi.

Sau khi ra viện tình hình của tôi khá hơn nhưng bác sĩ khuyên tôi nên trở về Việt Nam gần gia đình sẽ giúp tôi trong quá trình chữa bệnh. Tôi thật sự không muốn nhưng cô ấy đã khuyên tôi nên trở về. Cô ấy nói với tôi đã cố gắng hết sức rồi, hiện tại sức khỏe mới là quan trọng nhất, có sức khỏe chúng ta có thể làm lại từ đầu và đừng sợ. Suy nghĩ rất lâu và cuối cùng tôi quyết định trở về Việt Nam. Có lẽ với tôi nước Nga không có nhiều ấn tượng đẹp vì thời gian ở đấy đối với tôi đa phần là học học học cũng như stress rất nhiều. chỉ có mặt trời nhỏ ấy là những gì tôi có.

Ngày tiễn tôi ra sân bay, trước khi vào phòng chờ chúng tôi ôm nhau nhưng không một ai rơi nước mắt hay nói điều gì. Chỉ khi quay đi tôi biết chúng tôi đều đã khóc. Tôi rất nhớ cô ấy. cô ấy đã viết cho tôi một bức thư và nói rằng mong tôi sẽ sớm trở lại là con người như ngày đầu gặp nhau, vui vẻ và tràn đầy năng lượng sống. Tôi đã tự hứa với mình sẽ sống thật tốt.

Ngày hôm nay khi tôi ngồi viết những dòng này cô gái nhỏ ấy sắp tốt nghiệp đang trong quá trình ôn thi bảo vệ đồ án. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với cô ấy rằng: " cảm ơn Ánh vì đã luôn bên cạnh tớ cũng xin lỗi cậu vì không thể bên cạnh cậu 4 năm như đã hứa. Cậu là cô gái đã đến bên cạnh tớ vào những năm tháng tớ khó khăn nhất, từ lâu với tớ cậu không phải là bạn mà là một người vô cùng quan trọng. Tớ vẫn luôn nhớ về những ngày chúng ta nấu ăn, học tập, đi chơi với nhau. Nhưng tớ hứa với cậu tớ sẽ sống thật tốt và hạnh phúc cũng như trân trọng hiện tại. Thời gian qua tuy không bên nhau nhưng chúng ta luôn nhắn tin và động viên nhau khi cần, tớ mong rằng cô gái nhỏ sẽ tốt nghiệp thuận lợi và đừng quên ngày trở về có tớ chờ cậu ở sân bay".

Có lẽ với chúng ta đều có người mà mình không thể quên. Có thể người ấy vẫn ở bên cạnh bạn hay xa bạn nhưng quan trọng hơn tất cả người ấy ở trong tim bạn. Cảm ơn vì đã cho tôi thấy mình phải sống tốt hơn mỗi ngày, trân trọng bản thân, luôn cười thật tươi dù cuộc sống có như thế nào và luôn yêu quý những người bên cạnh ta để chúng ta cùng nhau tạo nên một cuộc sống hạnh phúc và ý nghĩa. Giống như mặt trời nhỏ của tôi vậy, cô ấy làm cho cuộc sống của tôi có ý nghĩa hơn – cảm ơn vì tất cả.

Thanh Lê

"The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi.
Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.
Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/4 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

Đơn vị thực hiện