Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Con buồn bã mỗi mặt trời đi qua

Bố mẹ đã đưa em trai đi khám bệnh, tôi vào phòng mẹ kiếm tìm tài liệu thì phát hiện một cuốn nhật kí giấu kín trong những chồng sách. Tôi tò mò mở ra xem.

Trung tuần tháng một.

Có đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời. Là con gái. Nét buồn vương hằn lên đôi mắt của người phụ nữ. Có lẽ, tàn dư thuở thời quá vãng còn in trên đôi vai người đàn ông có tuổi - người chinh phu, kẻ có hiếu đạo đã đè nén lên số phận của người phụ nữ tội nghiệp.

Đó là một áp lực khôn cùng trải qua bao thế hệ vẫn còn hiện hữu trong thế giới ngày nay. Không phải chị không yêu giọt máu cắt đôi của mình, nhưng sự hoài thai của một sinh linh ngoài ý muốn cơ hồ là bức phong ngăn cách cửa sổ trái tim.

Xúc cảm tháng sáu.

Tôi là đứa con gái được sinh ra không như sự ủy thác của bậc sinh thành. Đôi khi tôi nhận thấy tình thương khó hiểu trong trái tim mẹ, nhưng cứ có cảm tưởng lúc nào tôi và mẹ cũng có một vách ngăn vô hình. Mẹ chẳng bao giờ nói lời yêu, còn tôi chỉ biết lặng thinh. Khi thấy mẹ cười vui, tôi như được mãn nguyện vẹn toàn.

Sự thay đổi về hình hài của người phụ nữ bắt đầu xuất hiện những nét chân kim làm tôi bắt đầu lo ngại. Điều gì đến cũng đến, hôm ấy, đêm khuya văng vẳng, tôi thấy cái dáng vẻ hối hả, tấp nập, âu lo của mọi người. Tiếng đứa trẻ vang lên khắp căn phòng chỉ toàn mùi hương khó chịu. Lần đầu tiên trong cuộc đời từ khi tôi biết nhận chân ra trăm vạn biến thiên, tôi thấy mẹ cười hạnh phúc. Ánh cười tươi sáng, tỏa nắng, mang chút ấm áp của hơi gió mùa hạ, nụ cười ngỡ như vẹn toàn chân nguyên đã khiến trong tôi cứ náo nức, bâng quơ. Bước đến bên mẹ, nhác thấy dáng vẻ tiều tụy đi song dòng cảm xúc nóng hổi thì chẳng thể nào che giấu được:

- Em trai con đấy!

Khi ấy trái tim tôi nhói lên, chẳng biết đó là cái bỡ ngỡ khi lần đầu được tận mắt dáng vẻ và điệu bộ tôi đã từng, hay là phút mặc cảm khắc khía cõi lòng cùng nỗi niềm hiu quạnh. Tôi dang tay thật rộng, ôm lấy hai sinh thể có cùng dòng nhựa sống đang chảy trong mình, rồi vội vã quay mặt đi, hình như đôi mắt tôi có chút gì đó long lanh, lóng lánh, mờ mờ.

Thượng tuần tháng bảy.

Chưa bao giờ không khí gia đình rôm rả đến thế. Hẳn nhiên, trung tâm của sự chú ý là em tôi, đứa con trai đích tôn của dòng họ, khi sinh ra nó đã mang một sứ mệnh thiêng liêng và có sức ảnh hưởng đến cả một thế hệ.

Tôi ngồi lặng yên trong một gốc vốn từ lâu đã được tôi gọi là nhà. Tôi đã đủ lớn để không còn ngước nhìn đôi mắt ghen tỵ với sinh linh bé bỏng vừa chào đời tròn tháng, cũng đủ mạnh mẽ để bỏ qua lời đàm tiếu, hay sự bất công còn tàn dư đã thành tiền giả định trong người con đất Việt. Đôi khi tôi chán ghét bản thân tại sao lại mang hình hài đầy tội lỗi? Tại sao khi sinh ra tôi, bố mẹ đã phải chịu cảnh thiếu thốn trăm bề mà vẫn phải thực hiện tròn đạo lí chữ hiếu? Có những lúc tôi chỉ ước mình được trong một hình thái khác, sẽ được hưởng tất cả những gì là yêu, là thương, ngỡ như tươi đẹp nhất trên cuộc đời vạn dặm này.

Hạ tuần tháng tám.

Hôm nay tôi ở nhà một mình, bố mẹ đã đưa em trai đi khám bệnh, tôi vào phòng mẹ kiếm tìm tài liệu thì phát giác một cuốn nhật kí bị giấu kín trong những chồng sách. Tôi tò mò mở ra xem và những điều trong đó đã khiến tôi không sao ngủ được.

- "29/1/2003, bé cưng sinh rồi, thật kháu khỉnh, dẫu cho con chẳng phải là một đứa con trai nhưng mẹ vẫn yêu con vô hạn".

- "18/6/2008, hôm nay mẹ đã thấy con vội quay đi lau những giọt nước mắt đau đớn, con gái của mẹ. 5 tuổi, con có phải đang trưởng thành trước độ tuổi hay không? Mẹ xin lỗi khi sinh con ra chẳng nhận được sự đồng thuận của dòng họ, mẹ biết rất rõ con là đứa trẻ tự lập, con mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài con mang. Nhưng điều ấy lại khiến người làm mẹ đau đớn hơn bao giờ hết, càng muốn con cứng rắn và mạnh mẽ như thế để bớt đi nỗi buồn thì mẹ càng dâng lên nỗi ấm ức tội lỗi"

- "Con gái của mẹ, hôm nay là ngày sinh thứ 16 của con, mẹ biết con sẽ thích hơn khi được tổ chức cùng những người bạn thay vì ở nhà. Thật vui khi được nhìn thấy con cười mãn nguyện với món quà ưa thích. Dẫu con có mang hình hài gì đi nữa thì với mẹ, con là tất cả. Con là tình yêu to lớn nhất của cuộc đời mẹ, mẹ yêu con, yêu nhiều hơn cả, nhưng có lời nào định nghĩa được cho tình yêu đâu hả con. Thế nên mẹ mong con có đủ dũng khí để vượt qua những định kiến của số phận. Mẹ không muốn con chìm đắm trong nỗi chán ghét, ghen tị, tuyệt vọng và mặc cảm lỗi phận. Mẹ sẽ luôn mãi bên con dẫu cho con có ở muôn dặm trùng phương cách bể"

Tôi đã từng nghĩ bản thân mình hiểu mẹ hơn cả, tôi biết mẹ luôn yêu thương tôi như giọt máu của mình nhưng chưa từng dám nghĩ nó lại mênh mông đến thế. Thì ra mẹ vẫn luôn dõi theo tôi, mẹ vẫn luôn xem tôi là báu vật cuộc đời vô giá trị. Tôi đã từng nghĩ hoàn cảnh là bức màn vô hình ngăn cách mẹ con tôi nhưng tôi đã sai. Vốn dĩ tình yêu của mẹ thuở nguyên sơ đến giờ vẫn thế, có điều những mặc cảm đã đẩy tôi vào bến bờ tuyệt vọng mà thôi.

Có ai đó đã từng hỏi tôi: "Ai là người ấn tượng mãi trong em?"

Tôi xin thưa: "Đó là mẹ của tôi. Mẹ tôi không phải là một nữ anh hùng cứu cả thế giới, cũng chẳng phải là nữ quyền kinh thiên động địa, mà mẹ luôn yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất".

"Con buồn bã mỗi mặt trời đi qua

Chôn tuổi đời trong mặc cảm hiu quạnh

Rồi bỏ mặc thanh âm xa xôi quá

Người phụ nữ gửi vạn lời thương yêu"

Lại Phương Trúc

The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia.

Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.

Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/5 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

Đơn vị thực hiện