Lifestyle Thứ tư, 22/7/2020, 14:24 (GMT+7)

Chàng trai 'xương thủy tinh' dùng đầu gối đi phượt

42 tỉnh thành ở Việt Nam, 10 quốc gia tại Đông Nam Á và châu Á... là những nơi Vũ Ngọc Anh đã đặt đầu gối đến.

Dùng lực của cánh tay để đẩy xe lăn trên quãng đường thăm động Phong Nha, Quảng Bình, hết đoạn đường bằng, anh dừng lại, vịn hai tay vào thành xe, dùng sức lực trên đôi chân yếu ớt để đứng dậy. Cất gọn xe lăn sang một bên, anh bắt đầu "bước tiếp" bằng đầu gối. Phần vải tiếp xúc với đất bị bẩn và sờn dần theo từng bước đi. Nam thanh niên dần cảm nhận sức nóng và đau rát khi đầu gối tiếp xúc với mặt đất... Anh là Vũ Ngọc Anh, 33 tuổi, mắc chứng xương thủy tinh bẩm sinh, hiện sinh sống và làm việc tại Hà Nội.

Chinh phục 4 cực và đỉnh Fansipan

33 năm làm bạn với bệnh xương thủy tinh, nhưng chẳng ai nghĩ Ngọc Anh là người đam mê "xê dịch" và thích khám phá vùng đất mới.

"Xương thủy tinh" Vũ Ngọc Anh.

Ngồi xe lăn nhưng Ngọc Anh luôn ước mơ tự mình đi tới nhiều vùng đất, thăm thú, tìm hiểu văn hóa. Bằng số tiền tích cóp trong 5 năm làm việc, cùng chiếc xe lăn, Ngọc Anh lên đường khám phá các tỉnh thành.

Anh chia sẻ: "Khi phải ngồi xe lăn cả cuộc đời, ta sẽ chỉ có một khát khao là đứng dậy, chạy nhảy, đi lại và ngắm nhìn cuộc sống ở một góc hoàn toàn khác... Tôi không may mắn như nhiều người khác có đôi chân khỏe mạnh, lành lặn... Dù đôi chân này không thể đứng dậy, nhưng mình vẫn sẽ đi bằng đôi tay, bằng ước mơ...".

Tháng 2/2016, hình ảnh nam thanh niên sử dụng đầu gối để leo 600 bậc lên đỉnh Fansipan khiến nhiều người cảm phục.

Kể về lần chinh phục "nóc nhà Đông Dương", Ngọc Anh nói: "Người bình thường leo 600 bậc thang cứ đi thong thả là đến, nhưng với một người phải lết từng bậc cầu thang đá cao bằng đầu gối là cả một thử thách".

Bước ra khỏi ga cáp treo, anh bỏ lại xe lăn và bắt đầu chinh phục những bậc đá cao chừng 20 cm, rộng 15 cm. Có đoạn dốc thoải, nhưng có chỗ lại thẳng đứng, mây che phủ trắng xóa... Dù thế, Ngọc Anh không nản chí mà cứ thế tiến lên.

Suốt hành trình ấy, không ít ánh mắt lạ lẫm nhìn anh vì lần đầu thấy có người leo bậc đá bằng đầu gối. Thỉnh thoảng, Ngọc Anh lại nhận những lời động viên từ những người xa lạ: "10 bước nữa là đến, cố lên anh" hay "Em nhìn thấy đỉnh ngay đây rồi...."

Khi đặt được đầu gối lên "nóc nhà đông Dương", Ngọc Anh đổ mồ hôi ướt đẫm áo, vải phần đầu gối mòn đi, phần da chân sưng đỏ... Anh mỉm cười nhìn khung cảnh hùng vĩ mà thốt lên: "Thật tuyệt...! Leo được đến đây không phải là công sức của mình nữa, mà chính là sự cổ vũ và động viên của mọi người".

Nhắc đến sự từ bỏ, Ngọc Anh lắc đầu: "Không ít lần mình có suy nghĩ 'hay là về', nhưng khi bắt đầu chúng ta cần phải tiếp tục. Chỉ là 'người ta đi nhanh thì mình đi chậm', cẩn thận và cố gắng từng chút".

Ngoài chuyến leo Fansipan, Ngọc Anh nhắc đến chuyến leo bộ đến cực Đông của Tổ quốc. Quãng đường đi xuyên rừng gập ghềnh, khúc khuỷu dài hơn 2,5 km, anh sử dụng tay làm trụ đỡ và đầu gối để di chuyển. "Chặng đường đó mình đã phải nghỉ đến 30 phút vì khó đi. Thậm chí còn phải nhổ cỏ ven đường buộc chặt vào đầu gối để giảm ma sát cho đỡ đau", anh kể.

Cứ thế, chàng "xương thủy tinh" đã chinh phục được cực Bắc ở Hà Giang, cực Đông ở Khánh Hòa, cực Nam Cà Mau, cực Tây ở Điện Biên. Một số quốc gia khác từng có dấu chân của Ngọc Anh phải kể đến Thái Lan, Hàn Quốc, Nhật Bản...

"Người ta đi bằng hai chân, thì mình có thể đi bằng đầu gối, tay... đi từ từ, từng chút một. Mình luôn muốn tự đi thay vì nhờ sự giúp đỡ, bởi đó mới là sự trải nghiệm" - Vũ Ngọc Anh.

Sau khi đặt chân đến 42 tỉnh thành và 10 quốc gia ở châu Á, cuối năm 2016, Ngọc Anh tạm gác lại hành trình rong ruổi để trở về Hà Nội, để tiện chăm sóc bố ốm. Mãi đến tháng 4/2020, "xương thủy tinh" dần "khởi động" lại các chuyến đi, và mở đầu bằng chuyến Phong Nha - Kẻ Bàng.

‘Xương thủy tinh’ dùng đầu gối và xe lăn đi phượt
 
 
Video chinh phục cực Tây A Pa Chải của "xương thủy tinh". Nguồn: Vũ Ngọc Anh

Gần 200 lần gãy xương, không gãy lại... nhớ

"Người ta nói cần trên 10.000 giờ sẽ thành công một việc nào đó. Còn mình thành công trong việc... không sợ gãy xương", Ngọc Anh hay đùa mỗi khi có ai hỏi về sức khỏe.

Hồi 8 tháng tuổi, lần đầu tiên anh bị gãy một tay và một chân. Vết gãy lành, nhưng lần kế lại gãy đúng chỗ cũ. Khi ấy, bác sĩ chỉ chẩn đoán anh bị giòn xương, thiếu canxi, gia đình chạy chữa tây y, rồi sang đông y nhưng không tiến triển. Vài năm sau, Việt Nam mới gọi căn bệnh này là... xương thủy tinh.

Trong trí nhớ của Ngọc Anh, khoảng thời gian từ khi chập chững biết đi đến năm học lớp 6, lớp 7 là lúc bị gãy xương nhiều nhất. "Cứ gãy một tay, một chân, rồi hai tay, hai chân, cứ chỗ nào xương dài mà va chạm mạnh là... gãy", anh nói.

Ngọc Anh bên "người bạn" là chiếc xe lăn.

Ngọc Anh tâm sự, nhiều lúc ngồi trong lớp học cũng thèm được chạy nhảy giống các bạn, nhưng vì sức khỏe không cho phép nên lại thôi. Về nhà, anh chỉ lủi thủi đọc sách, truyện, xem tivi, đặc biệt là các chương trình du lịch hay thế giới động vật. Nhiều lần ngứa ngáy chân tay, cũng muốn "thử sức mình đến đâu", nhưng lại thêm một lần bó bột. Mãi đến năm lớp 4, anh bắt đầu biết sử dụng đầu gối để di chuyển mà không gây tổn thương cho xương.

Gần 200 lần gãy xương, nhưng lần nào anh cũng tếu táo với bạn bè: "Lâu lâu không gãy xương lại... thấy nhớ".

Năm 21 tuổi, anh xin bố mẹ cho lên Hà Nội. Thời gian đầu bố mẹ không đồng ý vì lo, nhưng "mưa dầm thấm lâu", gia đình cũng gật đầu với điều kiện một ngày phải gọi điện thoại về nhà từ 2 - 3 lần để báo cáo. Cứ vài tuần, bố anh lại lên Hà Nội để "kiểm tra".

10 năm bươn chải, Ngọc Anh trải qua 7 - 8 nghề, từ sửa chữa điện thoại, máy tính, thiết kế đồ họa, quay phim chụp ảnh cho đến thiết kế website, marketing online và giờ là thành lập công ty vận chuyển hàng từ Mỹ về Việt Nam.

Thấy xuất phát điểm của bản thân không bằng người khác, Ngọc Anh phải nỗ lực 200%, 300%... so với người bình thường. Anh luôn đặt bản thân vào những thử thách mới để có động lực cố gắng mỗi ngày.

Bên cạnh các kế hoạch mới cho công việc, 8x dự định chinh phục Tây Bắc - vùng đất chưa có cơ hội được đặt chân đến. Ngọc Anh cũng có kế hoạch đẩy mạnh dự án tặng 1.000 chiếc xe lăn cho người khuyết tật tại Việt Nam.

Thúy Quỳnh

Ảnh: NVCC