Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Chàng trai năm ấy

Tớ không thể nói cậu là chàng trai năm 17 tuổi, cũng không thể nói cậu là người cũ. Giữa chúng ta, có lẽ là thanh xuân.

Mùa hè năm ấy, năm 2010, hai chiếc bàn học ở cuối lớp, cạnh chiếc cửa sổ đầy nắng. Tớ được chuyển chỗ nhưng không phải cạnh cậu. Cậu ngồi ở trên, chéo tớ. Ánh mắt trong veo của cậu, tớ không thể nào quên...

Năm 2010, lớp 6D, trường chuyên Lý Nhật Quang, cậu xuất hiện. Một chàng trai có khuôn mặt tròn, tai to, đôi mắt sáng và cười rất duyên. Cậu không chăm chỉ, có chút trẻ con, không phải là ngôi sao sáng của lớp, nhưng rất có hiểu biết, giàu tình cảm, cực kỳ vô tư và mơ ước trở thành bác sĩ như mẹ. Còn tớ, tồ, hơi béo, cao hơn cậu, ăn mặc quê mùa, học hành chả có gì nổi bật. Tớ từng ước mình thấp hơn cậu.

Tớ bắt đầu thích đến trường để được gặp cậu, thích nghe cậu nói, thích cho cậu chép bài tập. Mỗi giờ học lúc nào cũng ăm ắp niềm vui, dù luôn bị nhắc nhở vì nói chuyện riêng, không ít lần suýt bị đuổi khỏi lớp. Ngày nào cũng vậy, tiếng cười cùng vô số những kỉ niệm in sâu trong tâm trí tớ. Hình ảnh cậu đắc chí, buồn ngủ giờ học chiều, giọng nói của cậu, những lần cậu gõ vào đầu tớ nhưng nhớ nhất là mỗi lần cậu ốm rồi thì giận dỗi. Tớ có một năm học lớp 6 vỏn vẹn 9 tháng với ký ức đẹp. 

Năm 2011, lớp 7D, cậu vẫn thấp hơn tớ nhưng chúng ta không còn ngồi cạnh nhau. Một đứa con gái còn trẻ con, biết có một ai đó để ý đến mình, hơi thích mình thì bắt đầu quên mất mình là ai, quên mình xấu xí và tỏ ra chả quan tâm. Nhưng trong lòng thì hỡi ôi, làm gì cũng chỉ vì muốn được người ta để ý.

Tớ buồn lắm, nhưng biểu hiện ra bên ngoài là cố cười nói với bất kỳ ai, quan trọng là để cậu thấy rằng tớ vẫn vui vẻ khi không có cậu. Sự dở hơi ấy vô tình đẩy tớ và cậu đến sự gượng gạo, xa cách... Năm học ấy, cậu học tập chểnh mảng hơn. Cậu mờ nhạt và bớt hồn nhiên.

Năm 2012, lớp 8D, tớ vẫn dại dột, ham chơi và chạy theo những trò đùa vô vị. Cậu giờ đã cao hơn, trưởng thành hơn. Cậu biết tập trung học hành, biết đặt mục tiêu, có thêm những người bạn mới.

Nếu nói cột mốc nào ngăn cách giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành thì tớ nghĩ đó là năm lớp 8. Khi mà những thằng con trai bắt đầu nhận xét thế nào là gái xinh, khi mà năng lực học tập của con gái không phải là chỉ số ưu tiên cao nhất. Có lẽ cậu cũng vậy, bắt đầu nhận ra tớ là một đứa con gái xấu. Còn những đứa con gái béo và xấu, không có một xu để mua quần áo như tớ lại bắt đầu cảm thấy tự ti, ngậm ngùi trước những lời chê bai.

Năm 2013, lớp 9D, cậu cao hơn tớ rất nhiều, thành tích xuất sắc môn Hóa, thầy cô nào cũng yêu mến và có nhiều bạn nữ quan tâm. Tớ thì chẳng thầy cô nào biết tới, không có ý chí phấn đấu. Sự ngượng ngùng và những mối quan hệ mới của cả hai đã khiến chúng ta không thể làm bạn nữa. Năm ấy thi nghề Tin học, đó là lần cuối cùng tớ có cơ hội ngồi cạnh cậu. Tớ nhớ, khi làm xong bài, còn chút thời gian, cậu nói với tớ: "Trên đời chẳng có gì là tuyệt đối nhỉ". Đến giờ, tớ vẫn nhớ, còn cậu, chắc đã quên.

Năm 2014, 10A1, THPT Đô Lương 1. Lần này, ngay cả cơ hội gặp cậu cũng không có. Cơ hội duy nhất của tớ là mỗi giờ thể dục, nhìn qua ô cửa sổ, để thấy cậu. Không có cậu, đi học với tớ chỉ là sự ép buộc.

Năm 2015, 11A1, cậu có bạn gái. Thay vì dõi theo, thay vì hy vọng hão huyền, tớ nghĩ mình nên quên cậu để chuẩn bị cho kỳ thi. Nhưng cố quên thì lại càng nhớ. Trong sự bất lực, tớ đã viết cả trăm cái confession lên trang của trường. Muốn cậu biết, lại muốn cậu không biết.

Năm 2016, tớ béo hơn, do học ít mà ăn nhiều. Ôn thi mà. Vậy là tớ đã béo suốt 12 năm ròng. Sát kỳ thi, biến cố đã xảy xa, bố cậu đột ngột mất do một cơn đột quỵ. Đám tang, từ xa tớ thấy cậu khóc. Nhìn lại ngôi trường Lý Nhật Quang yêu dấu, tớ ước rằng chúng ta vẫn học lớp 6, bên chiếc bàn cạnh cửa sổ. Tớ có thể lặng lẽ ngồi cạnh, mang chút ấm áp cho cậu.

Lớp 12, bên những trang sách Ngữ Văn, tớ gục lên, mơ màng nhìn thấy cậu, muốn nói với cậu rằng tớ rất rất thích cậu, nhưng không thể.

Năm 2017, năm nhất đại học, Hà Nội. Cậu đã là một sinh viên Y. Một chàng trai không quá thông minh, nhưng rất chín chắn trong việc đặt ra những mục tiêu đã hoàn thành ước mơ của mình từ năm lớp 6. Đại học là hành trình để có nhiều trải nghiệm.

Chia tay một ai đó mà bản thân yêu sâu đậm, có lẽ, chúng ta sẽ sụp đổ, nhưng khi nhớ về nó ta vẫn thấy đẹp đẽ trong cái xót xa. Yêu đơn phương đau đớn hơn nhiều. Đó là cái cảm giác không được đáp lại, lạnh lùng và trống rỗng để rồi thi thoảng bạn mơ thấy người ấy lại giật mình tỉnh dậy chỉ toàn là những nuối tiếc và cô đơn, để rồi tin một điều rằng khi bạn mơ thấy ai đó có nghĩa là người đó đang dần quên lãng bạn.

Năm 2018, năm 2 đại học, lần đầu tiên tớ gầy đi, bắt đầu biết trang điểm, đi làm thêm liên tục, nỗ lực quên cậu. Hai năm trải nghiệm của cuộc sống khiến tớ trưởng thành hơn, sống có định hướng, biết thương bố mẹ, không còn mải chơi, khờ khạo. Khổ nỗi, ngày nào tớ cũng lên Facebook cậu xem có gì mới không, đọc từng comment, xem cậu đã yêu ai chưa?

Qua Facebook tớ có thể cảm nhận được sâu bên trong vỏ bọc hài hước, ngô nghê là sự nhiệt huyết, sâu sắc, một tâm hồn đẹp đang lớn lên theo thời gian. Tớ vui, lặng lẽ mỉm cười. Tết năm ấy nắng như một kỳ nghỉ hè. Tớ đi họp lớp, vì muốn xuất hiện trước cậu với vẻ ngoài thay đổi, chút ít tạm gọi là xinh xắn hơn.

Gặp cậu, tớ mãn nguyện. Tớ không muốn nói gì cả, được nhìn cậu là đủ. Thanh niên nước ngoài có chuyện gì hay đến giáo đường, còn thanh niên Hà Nội sẽ ra hồ Tây. Mùng 8 tết, bên hồ Tây, vu vơ, giá mà cậu có thể chở tớ đi khắp những con đường Hà Nội, giá mà cậu có thể từ Tôn Thất Tùng sang Hồ
Tùng Mậu thăm tớ mỗi cuối tuần. Tớ sẽ kể cho cậu nghe những câu chuyện, nói cho cậu nghe những nghĩ suy. Chúng ta cùng nhau đi qua năm tháng... Tớ sẽ không cố quên cậu nữa. Tớ không thể! Tớ sẽ cất cậu vào một góc, mãi mãi.

Năm 2019, 20 tuổi, tớ có người yêu, sống có ước mơ, hoài bão. Thi thoảng vẫn xem Facebook của cậu, hạnh phúc khi thấy cậu đăng ảnh đi tình nguyện, đọc những bài viết của cậu.

Năm 2020, trong lúc nghỉ dịch Covid, tớ muốn viết một điều gì cho mối tình đầu đơn phương dại dột của mình giữa bộn bề lo lắng chuyện sắp ra trường.

10 năm trôi qua, những thay đổi của tuổi trẻ, hình bóng cậu là một phần giúp tớ trưởng thành. Ngẫm nghĩ về nó tớ thực sự hiểu câu nói: "Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ.
Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân".

Đúng vậy, nếu chúng ta không cố gắng từng ngày, trở thành một người xuất sắc, chúng ta vĩnh viễn không bảo vệ được tình yêu của mình, vĩnh viễn tuột mất nó. Tiếc nuối, mất mát chính là cái giá phải trả cho việc sống không biết phấn đấu, không có mục tiêu, không biết trân trọng.

Có thể phải rất lâu, có thể không bao giờ, tớ và cậu gặp lại nhau nữa. Có thể ngày nào đó, khi đi làm, có gia đình, tớ sẽ không còn thời gian để nghĩ về cậu. Tớ chỉ có thể cảm ơn cuộc đời đã cho mỗi người khoảng thời gian đi học, gặp những người mà chúng ta phải dùng cả cuộc đời để quên, dù rằng họ đã sớm dừng chân ở một trạm nào đó.

Cảm ơn vì cậu đã xuất hiện, vì đã từng thích tớ. Cho dù tớ phải trả cái giá đắt hơn nữa, tớ cũng sẽ thích cậu, vẹn nguyên như ngày xưa, ở chiếc bàn cuối lớp, cạnh chiếc cửa sổ đầy nắng...

NgocVT

Bình luận

Đơn vị thực hiện