Quay lại iOne |

Hân hạnh đồng hànhHân hạnh đồng hành

Cha già con muộn chơi vơi

Ba má gặp nhau và sinh ra chị em tôi khi tuổi dần xế chiều. Lúc ấy, ba đã ngoài 60, má cũng xấp xỉ 50.

Bài dự thi là câu chuyện có thật của chính bản thân và gia đình, được viết bởi cảm xúc chân thật, trong lúc ba tôi đang nằm trên giường bệnh, bị ngã gãy xương chân. Ba tôi năm nay đã 83 tuổi, ở cái tuổi gần đất xa trời mà vẫn cố gắng đạp xe đạp đi làm một số việc có thể làm để có tiền lo cho một số chi tiêu trong gia đình. Nhà tôi hiện vẫn thuộc hộ nghèo của xã. Tôi mong qua bài dự thi này, có thể gửi gắm đến ba những lời tri ân và lời xin lỗi từ tận đáy lòng. Mong ba có thể sống lâu hơn nữa để con có thể có cơ hội chuộc lại lỗi lầm và đền đáp công lao sinh thành và nuôi dưỡng của ba đối với con.

"Cha già con muộn chơi vơi. Cha làm gần chết, con chơi tối ngày". Đó là câu trêu đùa của người trong làng về cha con tôi. Cảnh cha già con muộn là một điều đặc biệt đối với nhà tôi. Ấy vậy mà tôi đã không biết trân trọng điều đặc biệt ấy. Cho đến một ngày nọ...

Mỗi lần thấy cụ già đã 60 tuổi chở đứa con chừng 4-5 tuổi trên chiếc xe đạp cũ kỹ kêu cút kít, ai nấy đều ngoái nhìn theo. Họ thấy đó là chuyện lạ. Không lạ sao được, già ngần ấy tuổi, đáng lẽ phải được an dưỡng tuổi già, con cháu chăm sóc. Đằng này, ông ấy lại còng lưng nuôi đứa con ở độ tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Cuộc sống chắc vất vả lắm đây!

Cuộc sống đầy vất vả

Giữa những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, người bình thường đã đầu tắt mặt tối mới kiếm đủ miếng cơm. Còn với ba má tôi là nông dân, quanh năm làm bạn với ruộng đồng, già cả rồi thì lấy sức đâu để làm, lấy đâu ra tiền mà trang trải cuộc sống khi những đứa con đã tới tuổi cắp sách đến trường!

Ba má tôi gặp nhau và sinh ra chị em tôi khi tuổi đã dần xế chiều. Lúc ấy, ba đã ngoài 60 và má cũng đã xấp xỉ 50. Cả hai trước đó đều đã có những cuộc hôn nhân không như ý muốn. Người vợ trước của ba mất sớm do bệnh, còn người chồng trước của má vì nghèo quá mà bỏ đi xứ khác làm ăn không lời từ biệt.

Ba tôi thạo nghề thợ hồ. Đôi tay ba thoăn thoắt với cái bay và những viên gạch, xô vữa. Ba già cả, không làm những việc nặng nên chỉ nhận xây một số công trình nhỏ. Mỗi hàng gạch chắc chắn, cao ráo được xây lên là mỗi vết chai trên tay ba thêm dày, thêm cứng, là những vết nứt vì vôi vữa ở mười ngón tay ba thêm dài, thêm sâu.

Những ngày làm về sớm, ba còn tranh thủ ra đồng chăm sóc hai sào ruộng. Còn má suốt ngày cặm cụi ngoài vườn với những củ khoai, luống rau... Đó là tất cả vốn liếng của nhà tôi. Ba má đều chăm chỉ, tảo tần, suốt ngày quần quật, mong kiếm được chút tiền trang trải cuộc sống.

"Ai giàu hai họ, ai khó ba đời". Có lẽ niềm hy vọng của ba má tôi khi sinh chị em tôi chính là mong ước một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chị em tôi sẽ thay ba má thoát kiếp nghèo cho gia đình.

Bạn bè, người trong làng đều ngạc nhiên và thường bàn tán về năm sinh, hoàn cảnh của ba má tôi trong giấy tờ. Điều đó làm tôi cảm thấy bực tức, tự ti về bản thân và đôi chút ghen tị khi tiếp xúc với họ.

Nhiều lúc tôi ích kỷ, cứ trách móc, ba má đã nghèo rồi, già rồi lại sinh con ra làm chi, để con là một đứa nhà nghèo, đã khó khăn càng khó khăn hơn.

Có lẽ khi tuổi đã xế chiều mà sinh được con khỏe mạnh, một trai một gái nên ba má rất cưng con. Chính vì nghĩ ba má cưng chiều mình nên từ nhỏ, tôi đã tỏ ra là một đứa trẻ không ngoan. Tôi thích làm theo ý mình, hay cãi lại ba má. Chỉ khi nào có điều kiện gì tôi mới làm những công việc mà ba má nhờ.

Má nhiều lần cầm roi quất vào mông tôi cho chừa cái tội hỗn láo nhưng ba lại bênh: "Có gì bà từ từ dạy nó, đánh vậy đau nó lắm". Giờ nghĩ lại, giá như hồi ấy ba tôi đừng hiền quá, để cho má đánh mắng tôi nhiều vào thì có lẽ tôi đã không hư hỏng như thế.

Biến cố khiến lòng ray rứt

Điều kỳ diệu của ba má cũng đến, qua năm tháng, mặc dù cực khổ chật vật, chị em tôi cũng dần lớn lên, được ăn học đàng hoàng tử tế. Thế nhưng, có những biến cố xảy ra khiến tôi ray rứt mãi.

Khi tôi vào học đại học ở TP HCM, cuộc sống sinh viên thêm bao bộn bề, khó khăn. Tôi vay ngân hàng và cố gắng vừa học vừa làm thêm mới đủ tiền trang trải cuộc sống. Nhưng một mình nơi đất khách quê người, tôi vẫn cần sự giúp sức của ba má.

Tôi ỷ lại vào những đàn gà, đàn vịt nhà mình nuôi được vì tất cả tiền bán gà, vịt, ba má đều gửi cho tôi. Ở thành phố, có những tháng hết tiền, tôi cằn nhằn với ba: "Sao ba chưa gửi tiền cho con?". Tôi hét lên trong điện thoại mà đâu biết rằng, ở đằng dây bên kia, ba đang chảy nước mắt.

Một lần về nhà xuống trung tâm thị xã, tình cờ thấy bóng dáng ai đó quen thuộc ở một ngôi nhà sang trọng ven đường, tôi dừng xe quan sát. Người đàn ông đứng trước cửa nói điều gì đó với chủ nhà, trông rất tội nghiệp.

Tôi đứng như chôn chân trước cảnh tượng một người đàn ông bận đồ cũ mèm, xộc xệch bị ai đó xua đuổi: "Thôi, ông đi đi! Tôi không có tiền đâu!". Mặt tôi đỏ bừng bừng. Tim đập thình thịch như nghẹt thở. Khi ông ấy quay lại phía tôi, tôi giật bắn người. Người đàn ông ấy chính là... ba tôi.

Tôi lật đật đạp xe đi không để ba nhìn thấy. Về nhà, tôi tự dưng sốt li bì, nằm liệt giường 3-4 ngày mới khỏi. Hóa ra tiền ba gửi cho tôi hàng tháng là do đi xin của các nhà trong thị xã. Có lẽ vì nhìn cảnh ba bị người ta hắt hủi, lòng ăn năn và suy nghĩ nhiều mà tôi phát bệnh. Khi tỉnh lại, tôi buồn rũ rượi, không dám hỏi ba về chuyện ấy.

Tôi lặng lẽ trở lại thành phố tiếp tục việc học. Bẵng một tháng sau, nửa đêm chị Hai bất ngờ gọi điện cho tôi báo rằng, ba đi đâu không thấy về.

Lòng tôi lúc ấy như lửa đốt. Tôi hối hận về những gì đã đối xử với ba. Tôi liên tục gọi về nhà. Một người đi giăng câu báo rằng, có thấy xác một người đàn ông dưới sông mà không xác định rõ danh tính. Giữa tâm trí hoảng loạn, tôi tức tốc xin nghỉ học, đón xe về quê tìm ba.

Như một sự trùng hợp, trên đường đi tìm ba, đâu đó ở các nhà ven đường vang lên lời hát "... Khi đấng sinh thành, sinh ta ra đời. Cảm ơn ông trời, cho ta kiếp người. Phải sống thế nào để cha đừng buồn, phải sống thế nào, để mẹ được vui...".

Nghe những câu hát ấy, nước mắt tôi chực trào ra lúc nào không hay. "...Còn nhớ những ngày ấy, giữa đêm trường giá lạnh. Và cha nằm ôm con sưởi ấm những đêm dài... Khoảnh khắc những ngày tháng tuổi thơ bên ba hiện lên theo lời bài hát như ảo ảnh quấn lấy tôi, giằng xé.

Một trang Facebook cũng đăng thông tin một người vừa mất khác chưa có thân nhân đến nhận. Tôi hấp tấp mở điện thoại lên, vội vàng lướt đọc và... thở phào nhẹ nhõm khi nhận dạng, đó không phải là ba.

Vẫn còn cơ hội chuộc lỗi lầm

Những ngày cả nhà tôi ủ rũ, dáo dác tìm ba, tôi hiểu cảm giác như mất đi một thứ gì đó quý giá nhất của cuộc đời. Mấy ngày sau, tôi mừng quýnh khi thấy bóng dáng quen thuộc của ba lững thững dựng chiếc xe đạp cút kít trước ngõ. Trên xe là một bao gạo đầy.

Khỏi phải nói, lòng tôi mừng như chết đi sống lại, nước mắt chảy ròng ròng trên má. Tôi muốn chạy đến ôm ba mà lòng có gì đó ngượng ngượng.

Sau đó, tôi nghe thím Mười Kích - em dâu của ba tôi kể lại, ba phải chạy vay khắp nơi để có tiền gửi cho tôi hằng tháng đóng tiền trọ học. Có lần đạp xe gần 50 cây số, mệt quá, ba ngủ gật, xe loạng choạng ngã xuống. Đầu ba đập xuống lòng đường, máu chảy rất nhiều phía sau gáy. May mà có người đi đường đưa đi cấp cứu kịp thời, không thì đã mất mạng.

Nghe xong, tôi lặng người, lòng tê tái với ý nghĩ đến lúc nào đó, tôi sẽ không còn được nhìn thấy ba mỗi ngày, được ba quan tâm, hỏi thăm từng chút một. Điều mà lâu nay, tôi cứ tỏ ra gắt gỏng, khó chịu.

"Còn cha, còn mẹ thì hơn. Không cha không mẹ như đờn đứt dây". Có lẽ nếu không có những khoảnh khắc biến cố ấy, tôi đã không sớm nhận ra lỗi lầm của mình. Bài học đắt giá tôi nhận ra là phải trân trọng hơn hạnh phúc xung quanh mình.

Năm nay, ba đã ngoài 80 tuổi, má cũng gần 70 nhưng vẫn còn rất minh mẫn. Ba vẫn có thể chặt tre sửa lại chuồng gà cho má. Má vẫn có thể cuốc đất trồng rau, nuôi gà vịt. Như vậy, tôi vẫn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm mà tôi đã mắc phải, vẫn còn thời gian để báo đáp công ơn của ba.

Giờ đây, tôi đã đi làm, có tiền gửi về trả nợ ngân hàng và nuôi ba má mỗi ngày. Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng tôi đã biết tự hào về điều đặc biệt mà ông trời đã ban tặng cho tôi. Tôi thầm cảm ơn bước ngoặt cuộc đời ấy đã cho tôi lớn hơn rất nhiều.

Nguyễn Thanh Tú

The unforgettable one - Người không thể quên" do Báo điện tử VnExpress, Trang tin tức giải trí iOne.net cùng Ngân hàng Thương mại Cổ phần An Bình (ABBank) phối hợp tổ chức, thông qua hình thức bình chọn trực tuyến và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi không giới hạn độ tuổi tham gia.

Bài dự thi xuất sắc do giám khảo quyết định sẽ nhận giải thưởng 15 triệu đồng. Bài thi được yêu thích nhất do độc giả bình chọn sẽ nhận giải thưởng 8 triệu đồng. Ngoài ra, 12 bài thi vào chung khảo nhận nhuận bút 1 triệu đồng mỗi bài.

Ban tổ chức nhận bài thi từ nay đến hết ngày 16/5 tại địa chỉ ione.net/nguoi-khong-the-quen. Vòng chung khảo diễn ra từ 28/5 đến 31/5. Xem chi tiết tại đây.

Bình luận

Đơn vị thực hiện