Đôi khi chúng ta phải chấp nhận cái xấu để hướng tới một cái gì đó đẹp đẽ hơn.
Hôm nay, tớ dám chắc là nhiều bạn đã sắp được một chỗ ngồi tại rạp nào đó và hồi hộp ngóng chờ. Bởi chỉ vài tiếng nữa thôi, Black Swan - bộ phim đã mang về cho Natalie Portman một quả cầu vàng cho giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Oscar 2011 chính thức khởi chiếu.
Nhưng trước khi xem một tác phẩm đầy chất classic như thế, tớ nảy ra một ý này. Bây giờ, bạn hãy bật bản nhạc Hồ thiên nga của Tchaikovsky lên đã, volume khe khẽ thôi, và đọc những gì tớ sắp viết sau đây. Âm nhạc chính là chất xúc tác tuyệt vời cho bất kỳ những dòng cảm nhận nào.

Teen nào là mọt phim hẳn đã từng biết đến đạo diễn người Mỹ Darren Aronofsky. Black Swan là bộ phim thứ 5 của vị đạo diễn này sau loạt tác phẩm đình đám như Requiem For A Dream, The Fountain, The Wrestler và Pi.
Black Swan là câu chuyện của một nữ diễn viên luôn trăn trở với nghề múa ballet, hoàn thiện từng động tác, kỹ thuật và muốn cống hiến tất cả những gì mình có cho nghệ thuật, cho công chúng. Đó còn là câu chuyện về người mẹ yêu con quá mức, bao bọc con thái quá để tránh con mình dẫm vào vết xe đổ năm xưa. Và hơn hết, Black Swan là câu chuyện của một khát vọng vươn tới sự hoàn hảo trong cuộc sống, nhưng cái giá của sự hoàn hảo ấy quá đắt, đôi khi phải hi sinh thân mình. Đôi khi chúng ta phải chấp nhận cái xấu để hướng tới một cái gì đó đẹp đẽ hơn.
Nina (Natalie Portman thủ vai) đến với thế giới ballet như một con chiên ngoan đạo của nghề múa. Cô ăn ballet, uống ballet, ngủ ballet. Cuộc sống của cô sẽ mãi mãi chỉ là những bài tập múa giam trong 4 bức tường cùng người mẹ chỉ biết cấm đoán và chăm sóc con từng li từng tý, nếu như không có ngày nhận được vai nữ hoàng thiên nga - vai diễn mà bất kỳ một diễn viên múa nào cũng ao ước.

Người được chọn phải diễn hoàn hảo cả vai thiện - Thiên Nga Trắng và vai ác - Thiên Nga Đen. Để đạt đến sự hoàn hảo với vai diễn, Nina bắt đầu vật lộn đi tìm chính mình trong thế giới nội tâm đầy hỗn độn, cảm giác mới lạ dần hình thành trong cô. Nhu cầu được khám phá những cung bậc cảm xúc sâu thẳm nhất, đen tối nhất bắt đầu manh nha trong tâm hồn Nina. Vốn là một cô gái mỏng manh, thánh thiện, nhưng vì quá đam mê vai diễn mà cô đã bị cuốn vào thế giới của dục vọng đầy hiểm nguy.
Nina đã chọn một con đường đầy máu và nước mắt, kể cả việc tự hành hạ chính cơ thể mình, biến mình trở thành một Thiên Nga Đen, làm rạn nứt mối quan hệ với người mẹ và thậm chí trở nên khát khao nhục dục. Cô tập nhiều đến mức các ngón chân dính lại với nhau (như màng chân của thiên nga) nhưng thật ra đó chỉ là ảo giác.

Đoạn Nina trượt ngã trong diện mạo Thiên Nga Trắng là hình ảnh chấm dứt toàn bộ bản chất tốt đẹp trong con người cô. Sau cú ngã, Nina khá lúng túng và hoang mang, cô ngước nhìn khán giả rồi chạy vào trong cánh gà, những giọt nước mắt đau khổ tuôn rơi. Bởi chính lúc này, cô đã chấp nhận: để có được sự hoàn hảo, bản chất Đen phải lấn át đi bản chất Trắng.
Để rồi khi nhận ra sự hoàn hảo và nhìn thấy ánh hào quang loé lên trước mắt, Nina chỉ kịp thốt lên “Em đã chạm đến sự hoàn hảo của nghệ thuật" và không thể tiếp tục đón nhận ánh sáng ấy. Tiếng vỗ tay, hò reo không ngớt của khán giả càng làm cho vở kịch trở nên bi kịch, bởi để có được vở kịch xuất thần và tuyệt vời như thế, Nina đã phải trả giá quá đắt cho sự cống hiến của mình.

Mô típ kịch bản không mới, tuy nhiên cách diễn xuất quá ư xuất sắc cùng với ý niệm về sự hoàn hảo mà tác giả muốn gửi gắm lại chinh phục người xem hoàn toàn. Cũng giống như những phim truyền thống của Hollywood, Black Swan gồm 3 hồi. Hai hồi đầu là trường đoạn tâm lý giằng xé đầy mâu thuẫn trong nhân vật chính về thiện và ác. Hồi cuối là đỉnh điểm của sự dằn vặt, đưa ra lựa chọn trong bế tắc cùng cực.
Nếu để ý kỹ, các bạn cũng sẽ thấy nhiều cảnh quay trong phim mang ẩn ý rất cao, chẳng hạn đoạn Nina đi trên phố, cảnh được thay đổi liên tục và đột ngột nhằm diễn tả cảm xúc bất an, đứt đoạn trong cô. Và xuyên suốt tập phim, người xem dễ dàng nhận thấy sự xuất hiện quá nhiều của những chiếc gương. Mỗi lần Nina soi mình trong gương, cô lại thấy sợ và tự ảo tưởng, tự lừa dối chính mình, dần dần biến mình thành Thiên Nga Đen lúc nào không biết. Darren Aronofsky đã chọn những tấm gương để tạo cảm giác ảo ảnh, mơ hồ, nhưng cũng là những gì chân thực nhất đang xảy ra và dần biến đổi trong Nina.


Về soudtrack của Black Swan, nói không ngoa thì Clint Mansell đã mang âm hưởng cổ điển của Tchaikovsky khá trọn vẹn vào bộ phim. Không khí opera khá nhẹ nhàng và dễ chịu, lôi cuốn người xem ngay từ những phút đầu tiên. Ngay cả phần dựng âm thanh cũng rất xuất sắc. Chính vì thế bỏ tiền ra coi rạp cũng là sự lựa chọn hợp lý đấy. Những đoạn cao trào có lồng cả tiếng thở dồn dập và tiếng kêu nghe đến rợn người của thiên nga. Ngoài ra, những tiếng động khô khốc, sắc lẹm trong một số đoạn phim cũng làm người xem phải nhăn mặt, chun mũi. Và có lẽ đó chính là yếu tố kinh dị trong một bộ phim tràn ngập sự căng thẳng tâm lý như thế này.
Với những gì nêu trên, tớ có thể đảm bảo Black Swan thật đáng đồng tiền bát gạo để chúng mình tận hưởng 2 giờ trong rạp với nhâm nhi bỏng ngô và hút coca. Tớ thắc mắc không biết các bạn sẽ chọn cách sống của “thiên nga trắng” - cô gái trong sáng bị mắc trong thân thể một con thiên nga, chỉ hóa giải lời nguyền khi có một tình yêu đích thực; hay “thiên nga đen” thủ đoạn, xảo quyệt đã cướp đi tình yêu và đẩy “thiên nga trắng” đến cái chết như trong vở múa ba-lê kinh điển Hồ thiên nga nhỉ?
Dép Tông
Teen chuẩn bị xao xuyến, mơ màng trước vẻ đẹp không thể đẹp hơn của thủ đô nước Pháp nhé!