Email Bản in Hot! Twitter Facebook Banbe

Tôi quả là một thằng nhạt nhẽo

09:12 AM | 20/12/2011

Nhìn em buồn mà tôi muốn phát khóc...

Chúng mình từng yêu nhau như thế

Vì sao con trai thích 'lái máy bay bà già'

Ê chề vì bị cướp đi sự trong trắng

Nhìn em buồn mà sao tôi muốn phát khóc. Muốn em cười mà tôi không biết phải làm sao. Tôi quả là một thằng quá nhạt nhẽo phải không? Tôi hiểu rằng có rất nhiều lí do để em không thích tôi. Nhưng dù thế tôi vẫn đủ tự tin, tôi có thể chứng minh rằng tôi yêu em hơn bất kì ai khác trên cõi đời này. Em không phải dành cho tôi, tôi biết, em biết, ông Trời cũng biết. Vì vậy tôi nghĩ mình chỉ nên cố gắng tìm và giúp cho em hạnh phúc. Tôi chỉ biết đứng đó mà chúc cho em hạnh phúc. Tôi không dám mộng tưởng rằng một ngày nào đó em sẽ đáp trả cho tình yêu mà tôi dành cho em, bởi tôi biết em là một người xinh đẹp, thông minh, vui vẻ, và em có một nụ cười thật quyến rũ. Em là hình mẫu mà chàng trai nào cũng mơ ước. Tôi tự thấy rằng mình không có chút hy vọng nào, và dù thế dù có gì xảy ra tôi vẫn yêu em thật nhiều.

Có lẽ bây giờ chúng ta mới chỉ 15 tuổi và có lẽ em sẽ nghĩ tôi đã nghĩ quá xa, rằng tình yêu của tôi khó có thể là vĩnh cửu vì tương lai của ta còn dài lắm còn nhiều ước mơ lắm. Tôi cũng không biết phải nói thế nào để phủ nhận điều đó, bởi vì tôi không phải là người có thể biết trước được tương lai, nhưng tôi tin vào trái tim mình, rằng trái tim tôi luôn luôn có hình ảnh em trong đó. Có lẽ nói vậy là hơi sớm nhưng tôi cũng không biết nói thế nào để có thể chứng tỏ mình sẽ yêu em mãi mãi...

Tạo hoá thật trớ trêu nhỉ, làm con người ta có khả năng yêu ghét hận thù... những cảm xúc mà ta không lí giải được? Bởi tôi không biết vì sao tôi yêu em và lại yêu em thật nhiều đến vậy. Thực lòng mà nói, thích ư? Tôi đã thích rất nhiều người, nhưng ngay khi gặp em, tôi đã có một cảm giác mới, một cảm giác mà tôi không diễn tả nổi, và cái ấn tượng đầu tiên khiến tôi có cảm giác ấy chính là nụ cười của em, một nụ cười mà dường như không chút vướng bận, một nụ cười thật hồn nhiên, trong sáng.

Em là người đầu tiên, là người đầu tiên làm tôi làm tôi "khổ sở". Ảnh minh họa: Internet.

Nhưng bây giờ tại sao tôi lại không thể nhìn thấy em cười như vậy nữa? Tại sao vậy? Em đã có quá nhiều áp lực, quá nhiều điều làm em không thể tươi cười như xưa nữa. Tôi đứng đó, cứ đứng đó nhìn em, tôi muốn giúp em, mà không biết mình nên bắt đầu từ đâu? Hay tôi quá vô tâm để hiểu em nghĩ gì? Thật sự tôi rất muốn hiểu em, tôi quá yêu em, và tôi biết tôi không đủ khả năng để làm người yêu của em nên tôi muốn thành một người bạn thân, một chỗ dựa để e có thể chia sẻ em nghĩ gì, muốn gì nhưng dường như tôi đã tự phá huỷ điều đo...

Hình như hay chắc chắn là tôi đã làm những việc khiến em không còn tin tôi nữa. Tôi quá ân hận, nhưng tôi không phải là người dễ dàng bày tỏ cảm xúc bằng hành động. Vì tôi là một thằng hèn hay là do tôi đã quá để ý đến nhữnh lời nhận xét của người khác? E không thích tôi, em không tin tưởng tôi nhưng nói thật là em đã cho tôi một cơ hội để chứng tỏ rằng tôi yêu em chưa? Tôi ngồi nhìn lại những ngày đã qua, tôi thấy mình chỉ nói nhưng chưa làm được,. Tôi tự thấy mình quá yếu đuối. Tôi buồn lắm!

Tôi ngồi một mình và nghe nhạc để giải toả, nhưng những giai điệu đó, những bài hát ấy chỉ khiến tôi buồn thêm. Tôi tự nhủ mình phải thay đổi, phải thể hiện tình yêu tôi dành cho em không phải chỉ là những cảm xúc ngớ ngẩn của một thằng mới bước vào cấp 3.

Sinh nhật em tôi dành mọi tâm huyết vào những gì mình có thể để cho em thấy tôi sẵn sàng làm mọi thứ cho em. Cái vòng cổ ấy tôi mua cho em. Tôi cố chọn một cái vòng cổ thật đẹp, chọn được rồi đến khi mua xong về nhà tôi vẫn chưa thể nhìn rõ cái hình bên trong cái vòng ấy. Về nhà tôi mở ra ngắm lại, và điều khiến tôi ngạc nhiên đó là hình trái tim. Tôi không cố ý chọn hình đó có lẽ chỉ là tình cờ, dù không tin vào duyên số nhưng đến lần này tôi tin rằng ông trời cuối cùng cũng nhìn thấy tình cảm tôi dành cho em và đã giúp tôi chọn chiếc vòng đó. Hôm ấy tôi đứng trước mặt em, tặng quà em. Tôi nhìn thẳng vào mắt em, tôi k biết nói gì ngoài câu chúc mừng sinh nhật. Em mỉm cười với tôi, một nụ cười thật đẹp, có người nói rằng nếu đứng trước người mình yêu mà ít nói thì tức là ta chưa yêu thật lòng, nhưng là người đâu phải ai cũng giống nhau đâu. Tôi ít nói lắm, tôi muốn che kín bản thân mình, bởi tôi không muốn có người phải khổ vì tôi. Em là người đầu tiên, là người đầu tiên làm tôi làm tôi "khổ sở".

Mọi người nói rằng đấng nam nhi không được khóc, nhưng là con trai thì sao chứ, tôi là một con người tôi có cảm xúc riêng sao lại nói làm con trai thì không được khóc... Một suy nghĩ thật cổ hủ. Tôi đứng nhìn em, nhìn em trải qua hai lần yêu cũng đã được ba năm rồi nhỉ. Họ đều là những người bạn tôi quý, có khi còn là bạn thân của tôi. Có mối tình khiến em khổ sở, phải yêu đơn phương nhưng có lần tình yêu của em kết thúc thật nhanh. Tôi không biết nói sao bây giờ nữa, tôi không bằng những người em từng trải qua, thậm chí còn thua rất nhiều nhưng tôi vẫn đủ tự tin để thấy rằng tôi yêu em hơn.

Sắp tới có thể tôi sẽ phải chuyển trường không được học cùng em. Nghĩ đến việc không được nhìn em hàng ngày tôi thấy thật khổ sở...

Tôi yêu em, yêu em thật nhiều. Việc tôi học ở một nơi xa hơn hẳn nơi em theo học cũng có thể là cơ hội cho tôi chứng tỏ rằng tôi yêu em không chỉ bằng lời nói mà bằng cả hành động nữa...

N.N.B



Cũ nhất | Mới nhất
 (10)
để bình luận
Đợi chút nhé!