Email Bản in Hot! Twitter Facebook Banbe

Chị thích em, cô bé à!

00:01 AM | 16/12/2011

Lần đầu tiên gặp em sau bao lần chát qua mạng, ấn tượng về em là một mái tóc ngắn không thể ngắn hơn, trông em giống cậu bé hơn một cô bé.

Buông tay anh ra

Bạn đã sẵn sàng cùng người ấy tính chuyện trăm năm

Giá tai không nghe thì tim sẽ không đau

Tôi và em biết nhau qua một trò chơi game, sau một vài câu tán gẫu chúng tôi bắt đầu trao đổi yahoo. Cũng như bao người khác, chúng tôi giới thiệu về nhau. Ngày đầu tiên là những nụ cười và những câu chuyện về bạn bè em, những tấm hình và cảm xúc của em. Em nói một cách say mê như thể chúng ta đã thân nhau từ lâu. Tôi lúc ấy đã rất vui với một chút thú vị. Và cứ thế mỗi tối như một thói quen, tôi đợi em với cái nick sáng, chẳng gì nhiều cả, chỉ để nói chuyện và chia sẻ. Chúng tôi nói mọi thứ, dường như không ngại bất kỳ điều gì. Có đôi khi say sưa tới mức khi đồng hồ thì giờ đã là quá nửa đêm.

Thời gian đầu ấy, tôi như một kẻ cô đơn tìm được một người bạn đủ để tôi ấm áp đôi chút. Khoảng hơn một tuần em hẹn gặp tôi. Thực sự từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp ai và đặc biệt là những người nói chuyện qua mạng như em. Vì tôi nghĩ chỉ chát cho vui chứ không có sự lâu dài. Tôi đã lưỡng lự nhưng rồi cảm xúc thôi thúc, tôi muốn biết con người ngoài đời của em ra sao và rồi tôi đồng ý gặp em một cách dễ dàng.

Hãy sống hạnh phúc em nhé! Cô bé à (Ảnh minh họa: Internet).

Ngày đầu tiên tôi gặp em, đó là một buổi tối trời trong mát và dường như không một giọt mưa... Em mặc bộ đồng phục thể dục trên đường đi học về, mỉm cười với tôi. Ánh mắt đầu tiên tôi nhìn em là sự ngạc nhiên. Tóc em ngắn như thể không thể nào ngắn hơn được nữa với một cái áo khoác rộng và một đôi giày thế thao, trông em lúc ấy không khác nào là một cậu bé hơn là cô bé. Tôi đã không biết phản ứng gì ngoài việc nở một nụ cười đáp lại.

Sau đó chúng tôi đi ăn và nói chuyện, bầu không khí bên ngoài có lẽ không được thoải mái như khi trong yahoo lắm. Tôi nghĩ có lẽ đây là lần đầu nên chúng tôi ngại và không biết nói gì chỉ nhìn nhau với nụ cười trên môi. Tôi dẫn em đi ăn kem, một quán kem nhỏ xinh với không gian ấm cúng mà những bạn cùng lứa tuổi như em hay đến. Tôi nghĩ em sẽ thích, thế nhưng phản ứng của em khác với những gì tôi nghĩ. Em tỏ ra một chút ngại ngùng, em chỉ đứng một góc nhìn, cho đến khi tôi lên tiếng em mới bước tới. Trong khi mọi người đến đây đều cầm ly và tự lấy kem cho mình, cốc kem em lấy còn làm tôi ngạc nhiên hơn, có lẽ vì nó quá ít so với cái ly tôi đang cầm.

Chúng tôi tìm cho mình một chỗ ngồi gần cửa , câu chuyện mở đầu bằng những quyển sách và bài tập về nhà của em. Tôi lắng nghe và em vẫn thế, chỉ cười bẻn lẽn. Tôi chẳng hiểu được em nghĩ gì. Bất chợt tôi nhìn em và nhận ra rằng em đáng cố ăn cốc kem của chính mình, vì là kem tự chọn nên em chỉ lấy mỗi một vị của sữa chua nên nó vô cùng chán. Tôi nói với em rằng "hay em ăn ly của tôi nhé", em lắc đầu, rồi từ từ cố gắng ăn. Lúc ấy tay tôi bất chợt giật lấy chiếc ly từ em và chia phần kem của tôi cho em. Có lẽ từ lúc ấy chúng ta bắt đầu nói chuyện thoải mái hơn.

Cũng gần khuya tôi chở em về, cảm xúc trong tôi là niềm vui vì đây là lần đâu tiên tôi thân thiết với một người mới gặp đến thế. Sau lần đó, cứ cuối tuần chúng tôi lai hẹn gặp nhau như những người bạn với những câu chuyện. Cho đến một ngày, chúng tôi bắt đầu không phải là những câu chuyện như thường lệ mà là những cảm xúc trong lòng dành cho nhau, là cảm xúc "em thích chị"... Tôi đã nghĩ em đang đùa với tôi. Bởi lẽ em là một cô bé học sinh trung học 16 tuổi, còn tôi 24 tuổi và là người đã đi làm. Với số tuổi chệnh lệc 8 tuổi, đó là một khoảng cách khá xa.

Cứ thế thời gian trôi đi, em hay đùa tôi với cách nói trẻ con và các câu hỏi "nhớ thương". Tôi cũng đáp lại bằng những câu nói đùa như thế. Một ngày tôi chợt nhận ra rằng cảm xúc trong tôi bắt đầu đổi khác và những từ ngữ ấy bắt đầu trở nên thật hơn trong con tim tôi, tôi sợ... Tôi nghĩ giữ trong lòng cảm xúc này rồi một lúc nào đó tôi cũng sẽ mệt mỏi. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều để rồi tôi quyết đinh nói với em cảm xúc của chính mình. Có lẽ do tôi và em đều nghĩ đang chơi một trò chơi nên câu trả lời đều không thật. Em bảo rằng tôi "quên đi" và "yêu em chị sẽ thiệt thòi".

Khi tôi hỏi thật lòng mình, em đã trả lời rằng "cảm xúc em bình thường đối với chị". Tôi biết điều đó nhưng tôi nào có thể cấm được con tim mình, tôi làm đủ mọi cách để có thể quên, ngay cả việc làm cho em ghét tôi... Rồi điều đó cũng đến, từ dạo ấy em không còn liên lạc với tôi nữa. Một người chưa một lần tin vào tình yêu sét đánh mà mọi người khi yêu nhau đều nói. Tôi sống bằng lý trí chứ không phải con tim và giờ đây một thứ tình cảm lạ đang chi phối con tim tôi mỗi đêm. Dù có nói bằng từ ngữ nào có lẽ em cũng sẽ nghĩ tôi đang đùa giỡn, nhưng khi tôi viết những lời này đó là tất cả cảm xúc thật của tôi dành cho em lúc này. Có lẽ một lúc nào đó em sẽ đọc được những dòng chữ này hoặc có lẽ là không bao giờ...

Tôi sẽ cố quên và tôi cũng chẳng thể biết được mình phải mất bao lâu để quên một tình cảm bất chợt mà tôi đang chịu đựng, bởi tôi không muốn con tim mình lại một lần nữa tổn thương và nếu điều đó vô tình làm tổn thương những người mà tôi yêu thương, tôi lại càng không muốn. Có lẽ đã đến lúc tôi dừng lại và để con tim mình ngủ yên.
Cám ơn em đã cho tôi những niềm vui bất chợt và những cảm xúc của con tim.

"Tôi thích em"

Hãy sống hạnh phúc em nhé! Cô bé à

Minh Phương



Cũ nhất | Mới nhất
 (12)
để bình luận
Đợi chút nhé!