Trùi ui, càng đọc càng thấy giống mình đến lạ lùng. Bạn có thế không?
Từng ấm ức mỗi khi mẹ quát mắng. Ngoảnh mặt lại giờ chỉ là ký ức. Thấy yêu, thấy nhớ đến lạ kỳ.
Hix, giờ có chơi lại những trò ấy cũng đâu còn đủ ngây thơ để thấy hay, thấy thú vị nữa đâu!
Lần trước ai cũng kêu 'mình dính hết trơn', vậy lần này thì sao, bạn có 'dính' tiếp không, hehe!
Hix, đọc rồi mới thấy, cứ như kiểu đang viết cho riêng mình vậy, vì chẳng có cái nào không 'dính' cả.